Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Nghịch Thế Chưởng Thiên Lục - Tần Hạo (FULL)

Sáng hôm sau, Tề Hạo và Hoàng Yên đã dậy từ sớm.

Dẫu song tu suốt đêm, đôi vợ chồng trẻ vẫn tinh thần phơi phới.

Hôm nay là ngày Hoàng Yên về nhà mẹ đẻ làm lễ lại mặt.

Hai người nắm tay, đến trước cổng Hoàng phủ.

Gia nhân gác cổng vừa thấy liền mừng rỡ, cất tiếng gọi lớn vào trong phủ: "Tiểu thư và cô gia về lại mặt rồi!"

Tề Hạo mỉm cười, ánh mắt cũng sáng lên.

"Phu quân, chúng ta vào thôi." Hoàng Yên mỉm cười dịu dàng.

Tề Hạo cười: "Yên nhi, nàng gả cho ta rồi, ta chưa từng bắt nạt nàng đâu. Lát nữa gặp nhạc phụ nhạc mẫu, nàng nhớ nói nhiều điều tốt cho ta."

Mặt Hoàng Yên lộ vẻ thẹn, trong lòng thầm nghĩ: "Mấy ngày nay, ta bị chàng bắt nạt còn ít sao?"

"Người tầm cỡ như chàng, còn để tâm đến cái nhìn của phụ mẫu thiếp sao?" Hoàng Yên cười.

Tề Hạo cười: "Đương nhiên là phải để tâm chứ."

Lòng Hoàng Yên ngọt lịm.

Thực ra, với thực lực và nền tảng hiện giờ của Tề Hạo, hắn căn bản chẳng cần bận tâm ánh mắt kẻ khác.

Ngược lại, đến lượt nhà họ Hoàng phải cung cung kính kính hầu hạ vị tân cô gia này mới phải.

Vào phủ, bái kiến hai vị trưởng bối, lại dâng trà.

Trong lúc chuyện trò, ai nấy đều vui vẻ, ấm áp hòa thuận.

Te Hạo nhận ra ngay nguyên lực của Hoàng Mang đã tinh thuần lên nhiều, hẳn là đã bắt đầu tu luyện linh công.

"Yên nhi à, hai bộ linh công này là sính lễ Tề Hạo tặng con, con cứ mang về

đi!'

Sau khi hoàn tất lễ tiết cần có, Hoàng Mang mỉm cười, lấy ra hai khối ngọc giản.

Còn số linh thạch và linh tài trong sính lễ, Hoàng Mang không dám giữ lại, đều làm của hồi môn, để Hoàng Yên mang sang Tề phủ.

Chỉ có hai bộ linh công là Hoàng Mang giữ lại.

Vài ngày nay, ông và Hoàng Hưng Diệu cũng tranh thủ tham ngộ tu luyện, giờ công pháp đã thuộc nằm lòng, ngọc giản cũng nên trả lại cho Hoàng Yên.

Hoàng Yên mỉm cười: "Phụ thân, hai khối ngọc giản này cứ để ở nhà họ Hoàng. Nữ nhi đã tu luyện một bộ linh công khác rồi."

Hoàng Mang mừng rỡ, nhìn Tề Hạo đầy kích động: "Tề Hạo, thật chứ?"

Tề Hạo cười: "Đúng vậy, bộ linh công kia hợp với Yên nhi hơn. Còn hai bộ linh công này, cứ lưu lại làm truyền thừa của nhà họ Hoàng."

"Ha ha, vậy nhạc phụ xin không khách sáo nữa." Hoàng Mang phấn khởi.

Có linh công làm truyền thừa, không quá trăm năm, nhà họ Hoàng ắt hưng thinh!

Phải biết, những thế tộc cường thịnh ở Đông Linh Thành, chẳng phải đều nhờ có linh công làm truyền thừa mà lớn mạnh vô song, thực lực sánh ngang một tiểu tông môn đó sao?

Sau gia yến, Hoàng Yên dẫn Tề Hạo về sân viện nàng lớn lên từ nhỏ.

"Ô."

Vừa bước vào sân viện, Tề Hạo liền khẽ ồ một tiếng.

Hoàng Yên sững lại: "Sao vậy, phu quân?"

"Yên nhi, sân viện này có gì đó không ổn!" T Hạo khẽ nhướng mày.

Hoàng Yên ngỡ ngàng: "Chỗ nào không ổn?"

Nàng đã sống ở đây hơn mười năm, chưa từng thấy điều gì lạ cả.

Tề Hạo lắc đầu: "Giờ còn chưa dám chắc, để ta xem đã."

Dứt lời, hắn ngồi xếp bằng.

Một lúc sau, hắn mở mắt, vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng.

Dáng vẻ ấy khiến Hoàng Yên không khỏi căng thẳng.

"Phu quân, sân viện của ta rốt cuộc làm sao? Chẳng lẽ có vật gì tà quái ở đây ư?" Hoàng Yên vội hỏi.

Tề Hạo lắc đầu: "Không phải tà vật, mà là một bảo địa tu luyện cực kỳ hiếm

có!"

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!