Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Nghịch Thế Chưởng Thiên Lục - Tần Hạo (FULL)

Mặt khác, vô duyên vô cớ mà chiếm nhà họ Hoàng, rất dễ khiến các thế lực khác sinh nghi, từ đó chú ý sát sao tới nhà họ Hoàng.

Như vậy se lam tang kha nang Địa Oa Linh Hồ bị người khác phát hiện.

Cưới Hoàng Yên, trở thành chàng rể nhà họ Hoàng, rồi cùng nàng hấp thu linh lực của hồ linh, chính là vẹn cả đôi đường.

Ôm nhau một lúc, Hoàng Yên tò mò hỏi: "Phu quân, cái hồ linh mà chàng nói, sao Yên nhi lại không cảm nhận được?"

Tề Hạo nhẹ nhàng đẩy nàng ra, cười nói: "Vì nó ở sâu dưới lòng đất, lại bị một lớp phong ấn che kín, nên bằng cách thông thường cũng chẳng cảm nhận được. Muốn thu lấy linh dịch trong đó, ta còn phải bố trí một trận pháp.

Lát nữa nàng cứ nói với phụ thân rằng ở nhà họ Te nàng tu luyện không thể tập trung, muốn ở lại đây bế quan tu luyện. Hẳn phụ thân sẽ không từ chối.

Còn mấy ngày tới, ta sẽ chuẩn bị cho đủ mọi vật dụng cần để bố trí trận pháp. Đợi ta chuẩn bị xong, sẽ tới đây bế quan cùng nàng."

Hoàng Yên mỉm cười: "Được, lát nữa ta sẽ nói với phụ thân."

Tề Hạo đưa tay chạm nhẹ vào chóp mũi trắng nõn của Hoàng Yên, cười tinh quái: "Đợi mọi thứ sẵn sàng, vợ chồng ta sẽ ngày ngày đồng tu, đêm đêm song tu tại đây."

Mặt Hoàng Yên đỏ bừng ...

Một lát sau, Hoàng Yên và Tề Hạo cùng vào gặp Hoàng Mang.

Hoàng Yên nói nàng muốn ở viện nhỏ của mình để tu luyện; Hoàng Mang tuy thấy có phần không ổn, nhưng nhìn Tề Hạo chẳng có chút nào khó chịu, bèn gật đầu đồng ý.

Tề Hạo thì cáo từ rời đi, một mình trở về nhà họ Tề.

"Yên nhi, con với Tề Hạo vừa mới thành hôn đã đòi về nhà tu luyện, Tề Hạo thật sự không có ý kiến gì sao?" Đợi Tề Hạo đi khuất, Hoàng Mang nghi hoặc hỏi.

Dẫu hai người ở chung chưa lâu, tình cảm cũng chưa quá sâu, nhưng đã là tân hôn, về mặt thân mật thì cũng phải quấn quýt keo sơn chứ, sao Tề Hạo lại chịu xa nhau?

Hoàng Yên cười nói: "Phu quân mấy hôm nay có việc bận, đợi chàng xong việc sẽ đến nhà họ Hoàng, bế quan tu luyện cùng con."

"Cái gì? Thằng nhóc ấy muốn tới nhà họ Hoàng tu luyện? Cái ... cái này e là không tiện cho lắm?" Mắt Hoàng Mang trừng trừng, kinh đến suýt cắn phải lưỡi.

Tuy chàng rể Tề Hạo hiện giờ biểu hiện không tệ, nhưng rốt cuộc vẫn là một đại sát tinh!

Thi thoảng qua lại thì ta còn chấp nhận được, chứ mà ở luôn trong nhà họ Hoàng, làm lão nhạc phụ như ta cũng thấy hoang mang lắm!

Suy cho cùng, trước kia nhà họ Mạnh, để Tề Hạo ở riết, cuối cùng cũng thành nhà họ Tề đó thôi ...

Biết rõ nỗi lo và ban khoan của Hoàng Mang, Hoàng Yên mỉm cười: "Phụ thân, người đừng lo. Nhà ta đâu có bạc tình bạc nghĩa như nhà họ Mạnh."

"Khụ, nhà ta đương nhiên không làm mấy chuyện thất đức như nhà họ Mạnh. Thôi được, dẫu con đã xuất giá, nhưng đây mãi là nhà của con, các con muốn tu luyện ở đâu thì cứ ở đó." Hoàng Mang cười nói.

"Tạ ơn phụ thân." Hoàng Yên khom người tạ.

Ngay sau đó, nàng vung tay, hai chiếc rương gỗ lớn đáp xuống đất.

"Phụ thân, linh thạch trong rương là phu quân dặn riêng, bảo nữ nhi dâng hiếu cho người." Hoàng Yên mỉm cười.

Hoàng Mang khẽ sững lại: hai rương gỗ to thế này, nếu chất đầy, e phải tới sáu trăm nghìn linh thạch mất?

Ông mở rương ra xem, quả nhiên đều đầy ắp linh thạch!

"Thằng nhóc này ra tay hào phóng quá mức rồi chứ? Đây đâu còn là hiếu kính nữa, rõ ràng là muốn mua chuộc luôn lão nhạc phụ mà!" Hoàng Mang kêu lên.

Hoàng Yên che miệng cười: "Con rể tặng thì phụ thân cứ nhận lấy ạ."

Đây không chỉ là một phần hiếu kính, mà còn là sự bù đắp cho nhà họ Hoàng.

Suy cho cùng, Địa Oa Linh Hồ nếu quy đổi ra linh thạch, thì đâu chỉ hàng nghìn

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!