Tề Hạo vốn chẳng thèm để đám người Linh Vũ Tông vào mắt.
Nhưng trong Nguyên Linh Thành, tu vi của các võ tu đều không cao, khó mà kiếm được người thích hợp.
Theo ý Tề Hạo, thực lực của thủ vệ gác cổng cũng phải ít nhất đạt cảnh giới Trúc Cơ mới được.
Xem ra, phải đi một chuyến đến Đông Linh Thành.
Tề Hạo nghĩ thầm.
Vương Tôn và những người khác vẫn chưa có tin tức, Tề Hạo cũng không muốn ngồi không mà đợi.
Đông Linh Thành là thành trung tâm của Đông Linh Vực, tụ hội không ít Linh Võ thế gia, tài nguyên võ đạo cũng phong phú hơn, chắc có thứ hắn cần.
Lão già này, vậy mà còn chưa đi.
Y khế cười lạnh.
Trong Chưởng Thiên Đồ, Tề Hạo thấy đoàn của Tống Trường Phong vừa rời khỏi Nguyên Linh Thành đã ẩn vào một khu rừng núi gần đó.
"Lão Tần, mang thi thể của Mộc Tẩy Nghiễn đến sân viện của ta." Tề Hạo truyền âm nói.
Tần Trấn vừa thu dọn xong xác của bốn hộ vệ, đang định sai người mang xác Mộc Tẩy Nghiễn vứt ra ngoài cho chó hoang ăn, nghe truyền âm của Tề Hạo thì vội bảo mấy gia đinh: "Tạm thời đừng mang hắn cho chó ăn nữa, đem thi thể đưa đến sân viện của gia chủ."
Rất nhanh, thi thể Mộc Tẩy Nghiễn được đưa tới tiểu viện của Tề Hạo.
Tề Hạo nhét một mảnh giấy vào miệng Mộc Tẩy Nghiễn.
Tần Trấn và mọi người còn đang sững sờ, Tề Hạo cũng chẳng kiêng dè, thả Điêu Lôi Lông Bạc ra ngay trước mặt họ.
"Đây ... đay là Linh Thu Điêu Lôi Lông Bạc!" Tần Trấn trợn tròn mắt!
"Cái gì? Linh Thú? Nghe bảo Linh Thú toàn ở cấp độ Trúc Cơ!"
Đám gia nhân cũng kinh hãi không thôi!
"Trong rừng cây ở Thành Nam có mấy kẻ đang ẩn nấp. Ngươi mang thi thể này ném cho bọn chúng. Ném xong thì đi ngay, đừng để bị người ta chém." Tề Hạo nhàn nhạt dặn Điêu Lôi Lông Bạc.
Điêu Lôi Lông Bạc gat đầu, lập tức dùng đoi vuốt quap lấy thi the Mộc Tẩy Nghiễn, xòe cánh bay thẳng lên trời.
Chỉ một lần vỗ cánh đã tạo thành luồng kình khí mạnh mẽ, lập tức hất văng bọn gia nhân ngã lăn cả ra.
Tề Hạo lắc đầu: "Các ngươi đúng là yếu như bún.
Lão Tần, truyền lệnh xuống, từ mai trở đi, người nhà họ Tề toàn phủ đều phải tu võ.
Trước tiên truyền dạy công pháp phàm võ bậc cao; sau này ai thể hiện tốt, sẽ truyền linh công.
Tiền bổng lộc hàng tháng cũng tăng gấp ba cho tất cả."
Bọn gia nhân nghe vậy, ai nấy mừng như điên!
Họ chưa từng dám mơ, thân phận thấp kém như họ mà cũng được tu luyện!
Hơn nữa ngay từ đầu đã được truyền công pháp phàm võ bậc cao!
"Đa tạ gia chủ! Đa tạ gia chủ!" Mấy gia đinh quỳ rạp hô vang.
Tần Trấn cười ha hả, chắp tay: "Lão nô tuân mệnh."
Nghĩ một lát, ông lại nói: "Gia chủ, đám người Linh Vũ Tông vẫn chưa đi sao?'
Khóe môi Tề Hạo khẽ nhếch: "Yên tâm, bọn chúng tuyệt không dám ở lại qua đêm. Nếu dám ở lại, ta còn phải nhìn chúng bằng con mắt khác đấy."
Rừng cây ở Thành Nam.
Tống Trường Phong ngồi xếp bằng dưới đất.
Năm đệ tử ngồi cách hắn không xa, ai nấy mặt mày ủ rũ.
Khí thế hùng hổ mà đến, không ngờ lại lủi thủi thoát khỏi nhà họ Tề nhanh đến
thế.
Giờ không chỉ đại sư huynh đã chết, bọn họ còn phải chui rúc như chuột trong rừng.
"Hừ, tất cả lấy lại tinh thần cho ta. Đợi trời tối, các ngươi lén vào thành, đến các gia tộc dò hỏi về Tề Hạo! Chỉ khi điều tra cho tường tận về tên nhãi đó, sau này mới có cơ hội báo thù cho đại sư huynh của các ngươi! Nghe rõ chưa?" Tống Trường Phong nhắm mắt quát.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!