Vào thành, hắn tìm tới một con hẻm cũ kỹ.
"Quý huynh đệ, bang chủ nhà ta thực lòng lắm! Bang chủ đã hứa, chỉ cần Quý huynh đệ chịu gia nhập Bang Địa Long, chức phó bang chủ sẽ là của Quý huynh đệ!"
Ngoài hẻm, một người trung niên để ria mép hình chữ bát dẫn theo sáu tùy tùng khiêng mấy chiếc rương lớn, đứng trước cửa một căn nhà, khúm núm chắp tay hành lễ.
"Về nói với Vương Man, ta sẽ không gia nhập Bang Địa Long! Còn dám tới quấy rối mẹ ta nghỉ ngơi, thì đừng trách Quý Đông Sơn ta không biết phép tiếp khách!”
Trong nhà vọng ra một giọng lạnh lùng đanh thép.
Trung niên ria chữ bát thoáng lóe vẻ hiểm độc trong mắt.
Nếu không phải nhà họ Quý xuất hiện một đứa con thiên kiêu, gã đời nào phải lết tới cái xó xỉnh rách nát này!
"Quý huynh đệ, xin cân nhắc lại đi, bang chủ chúng ta thật lòng mời Quý huynh đệ gia nhập Bang Địa Long. Bang chủ biết thân thể thân mẫu của Quý huynh đệ không tốt, nên đặc biệt sai bọn ta mang đến sáu rương linh tài để thân mẫu của Quý huynh đệ bồi bổ." Gã ria chữ bát nở nụ cười nịnh nọt.
Rầm!
Cửa bật mở, một thanh niên sắc mặt lạnh tanh, hai tay ôm thanh trường kiếm còn tra vỏ, bước ra.
"Ngươi muốn ta rút kiếm ư? Ta mà rút kiếm, ngươi chắc chắn chết!" Quý Đông Sơn lạnh lùng trừng thẳng vào gã ria chữ bát.
Ánh mắt hắn sắc như tia kiếm, dọa gã ria chữ bát giật thót trong lòng.
"Đi, đi thôi." Gã ria chữ bát vội cười gượng.
Gã cùng đám người vội vã rút lui.
"Ra đây!" Quý Đông Sơn lạnh lùng nói.
Trong bóng tối, Tề Hạo mỉm cười nhạt, bước ra từ một khúc quanh.
Một đám quân sư rởm của Bang Địa Long như thế chưa đủ khiến Quý Đông Sơn phải lộ diện.
Lý do thật sự khiến hắn bước ra là vì Tề Hạo.
Khí tức của Tề Hạo tuy không mạnh, nhưng không hiểu vì sao, thanh kiếm trong tay hắn vừa rồi lại khẽ run lên như có cảm ứng.
Tình huống này bình thường chỉ xuất hiện khi hắn chạm mặt một kiếm tu cường đại.
"Rồng thật đâu cùng mâm với rắn rít, Quý huynh đệ sáng suốt đấy." Tề Hạo mỉm cười nói.
Dẫu Tề Hạo mỉm cười, Quý Đông Sơn vẫn lạnh mặt, trong mắt còn thoáng cảnh giác: "Ngươi là ai, tới nhà ta có việc gì?"
Tề Hạo mỉm cười: "Ta cứu được mạng mẫu thân ngươi, lại còn truyền cho ngươi một bộ Kiếm Quyết mạnh hơn."
"Hử, truyền Kiếm Quyết cho ta?" Quý Đông Sơn lạnh lùng nhếch môi. "Xem ra ngươi chẳng hiểu gì về sư thừa của ta!"
Tề Hạo nói: "Đúng là không rõ lắm. Nhưng kiếm tâm của ngươi tuy kiên nghị, kiếm ý lại chưa đủ tinh thuần. Thế là đủ thấy Kiếm Quyết ngươi đang tu luyện không phải hàng cao minh, hẳn chỉ là một bộ linh vũ trung giai."
Mắt Quý Đông Sơn khẽ híp lại.
Kiếm Quyết hắn tu luyện đúng là một bộ linh vũ trung giai.
Thế nhưng ở khắp Đông Linh Vực, Kiếm Quyết linh vũ trung giai tuy không phải đỉnh cấp, cũng đã thuộc hàng phẩm cấp rất cao.
Bởi le công pháp linh vũ cao giai trong toàn Đông Linh Vực chỉ đếm trên đầu ngón tay, lại đều nằm trong tay những võ tông hùng mạnh có nền tảng thâm hậu.
"Khẩu khí của ngươi lớn đấy. Nhưng ta không hứng thú với Kiếm Quyết của ngươi! Có điều, nếu ngươi thật sự cứu được mạng mẹ ta, chúng ta có thể ngồi xuống nói chuyện. Còn nếu dám lừa ta, bất kể ngươi là ai, ta cũng sẽ không để ngươi sống mà rời khỏi đây!" Quý Đông Sơn lạnh giọng.
Tề Hạo cười: "Cách nói của ngươi lại có mấy phần giống ta."
Khóe miệng Quý Đông Sơn khẽ giật.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!