Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Nghịch Thế Chưởng Thiên Lục - Tần Hạo (FULL)

Quý Hữu Dung mỉm cười chua chát.

"Không ngờ công tử là nhân vật ghê gớm như vậy, mà lời khuyên nhủ lại thẳng thắn, bộc trực đến thế."

Tề Hạo cười nói: "Có thẳng thắn bộc trực thì mới chạm đến lòng người. Đông Sơn còn đang đợi bên ngoài, hay là gọi cậu ấy vào, cũng hỏi xem ý cậu ấy thế nào?"

"Cũng được, nhưng chuyện của người phụ nữ, xin công tử tạm thời giữ kín, đừng nói cho con ta." Quý Hữu Dung khẩn cầu.

Tề Hạo gật đầu: "Không thành vấn đề."

"Đông Sơn, con vào đi."

Theo tiếng gọi của Quý Hữu Dung, Quý Đông Sơn vội vàng chạy vào, nôn nóng hỏi: "Mẫu thân, người thấy thế nào rồi?"

"Khá hơn nhiều rồi. Vị công tử đây quả thực có bản lĩnh thật sự." Quý Hữu Dung mỉm cười.

Quý Đông Sơn xúc động: "Vậy bệnh của người ... "

"Còn chưa khỏi han." Tê Hạo mỉm cười.

Quý Đông Sơn cũng không oán trách; nghĩ lại, nếu bệnh của mẫu thân dễ chữa, đã chẳng dây dưa đến bây giờ.

"Vậy công tử có nắm chắc chữa khỏi hoàn toàn cho mẫu thân ta không?" Quý Đông Sơn nhìn Tề Hạo, đầy mong mỏi.

Tề Hạo gật đầu: "Trong vòng ba tháng, nhất định có thể khỏi hẳn. Nhưng ngươi và mẫu thân ngươi phải theo ta đến Nguyên Linh Thành. Dù sao ta không thể ở mãi chỗ này. Hơn nữa, mười năm nay, ngươi phải ở Nguyên Linh Thành, thay ta trông nhà, giữ cửa. Mười năm sau, đôi bên hết nợ, ngươi muốn đi đâu tùy ngươi.”

Quý Đông Sơn mừng rỡ, không hề do dự: "Được! Chỉ cần ngài chữa khỏi cho mẫu thân ta, đừng nói mười năm, dẫu có bảo ta làm trâu làm ngựa cho ngài cả đời, ta cũng đồng ý!"

Tề Hạo ha hả cười: "Ngươi cũng có tư chất đấy, bắt ngươi làm trâu ngựa thì đúng là phí nhân tài."

"Bá mẫu, Đông Sơn đã đồng ý rồi, chắc bá mẫu cũng không còn băn khoăn gì chứ?"

Quý Hữu Dung nói: "Nếu mọi chuyện đúng như lời công tử, mẹ con ta nguyện đi theo công tử đến Nguyên Linh Thành. Đợi ta lành hẳn, ắt sẽ lấy tàn thân này, báo đáp công tử."

"Haha, được." Tề Hạo cười một tiếng, dĩ nhiên không từ chối.

Một khi đan điền của Quý Hữu Dung được tái tạo, sẽ có thể tu luyện lại, hơn nữa tốc độ con nhanh hơn vo tu bình thường rất nhiều.

"Khi nào chúng ta xuất phát?" Quý Đông Sơn hỏi.

"Ta còn chút việc ở Đông Linh Thành, lúc đi ta sẽ đến tìm hai người." Tề Hạo cười.

"Vâng." Quý Đông Sơn đáp.

"Vậy ta không quấy rầy bá mẫu nghỉ ngơi nữa, xin cáo từ." Tề Hạo chắp tay từ biệt.

Quý Đông Sơn tiễn Tề Hạo ra khỏi sân viện, cúi người hành lễ thật sâu: "Đa tạ công tử cứu mẫu thân ta! Chẳng hay công tử xưng hô thế nào?"

"Tê Hạo. Nhưng từ giờ trở đi, ngươi cũng có thể gọi ta là gia chủ." Tê Hạo mỉm cười.

Quý Đông Sơn kinh ngạc.

Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!