Ai mà ngờ nhà họ Tề lại có cả một Trúc Cơ?
Cái quái gì thế này ... còn để cho người ta sống nữa không?
Chung Thiên Lôi bực bội nói: "Quý Đông Sơn, làm cái gì vậy? Người ta lặn lội từ xa tới, lại ôm một bụng bực, ngươi cho người ta so vài chiêu trước thì đã sao? Ngươi vừa lộ tu vi ra thế này, hắn còn dám ra tay nữa à?"
Quý Đông Sơn thản nhiên nói: "Ta bộc lộ tu vi chính là để khỏi phải động thủ với hắn. Hắn chưa đủ tư cách làm đối thủ của ta."
"Phụt-"
Lý Tường ngửa mặt lên trời, luồng huyết khí dồn lên trong cơ thể rốt cuộc không nén nổi, phun ra một ngụm máu, hóa thành một làn huyết vụ!
"Sư đệ!"
"Sư huynh!"
Tiêu Nam Nam và Hồng Văn Nhạc giật mình kinh hãi.
Tiêu Nam Nam vội lấy ra một viên đan dược, đút cho Lý Tường uống.
"Sư ... sư tỷ ... nhà họ Tề ... ức hiếp người ta quá đáng!" Lý Tường nghẹn ngào, mắt đỏ hoe.
Vốn là một thiên tài võ đạo trẻ tuổi, lại là đệ tử nội môn của Huyền Thương Môn, Lý Tường từ nhỏ đến lớn luôn được tung hô, là kẻ chói sáng giữa đám đông.
Thế mà hôm nay, hắn bị đè xuống đất mà giày xéo nhục nhã; trớ trêu là lúc này đến khí thế để mở miệng cũng chẳng còn ...
Tiêu Nam Nam hít sâu một hơi, ánh mắt trở nên lạnh lẽo, trầm giọng khuyên nhủ: "Ngoài người còn có người, sư đệ không cần quá để tâm."
Nàng quay đầu nhìn Quý Đông Sơn: "Công tử đây chắc không phải người nhà họ Tề? Không rõ công tử xuất thân từ tông môn nào?"
Quý Đông Sơn lạnh nhạt đáp: "Bây giờ ta chỉ là một kẻ hầu gác cổng cho gia chủ mà thôi."
Tiêu Nam Nam nheo mắt, lại nhìn Tề Hạo đang cười tủm tỉm: "Gia chủ họ Tề quả là có bản lĩnh, có thể chiêu mộ được một nhân tài trẻ như vậy. Nhưng dẫu thế, gia chủ họ Tề cũng không nên ức hiếp đệ tử Huyền Thương Môn ta như thế!"
Tề Hạo bất đắc dĩ nói: "Tiêu cô nương, ta tưởng cô là người hiểu lẽ, không ngờ cô cũng bênh thân bỏ lý. Nếu không phải sư đệ cô cứ sủa loạn như chó điên, ai rảnh mà đi hạ nhục hắn."
Mặt mày Tiêu Nam Nam giật giật.
Tuy Lý Tường hôm nay có phần nóng nảy, nhưng ra ngoài hắn dù sao cũng đại diện cho Huyền Thương Môn!
Sư đệ bị sỉ nhục, nàng làm sư tỷ sao có thể không nói đỡ một câu.
Nhưng lời của Tề Hạo lại khiến nàng á khẩu.
"Tiêu cô nương, theo ta thấy, chi bằng cô đưa sư đệ mình về đi, chuyện của nhà họ Hồng, đừng xen vào nữa." Tề Hạo mỉm cười nói.
Hồng Húc Dương mặt biến sắc, vội nói: "Tiêu cô nương, cô là sư tỷ của Văn Nhạc, không thể mặc kệ nhà họ Hồng bọn ta! Nếu các người đi, Tề Hạo nhất định sẽ diệt nhà họ Hồng chúng ta đấy!"
"Ừm, câu này ngươi nói không sai." Tề Hạo cười: "Đối với hạng người thất tín như ngươi, ta xưa nay chưa từng nương tay. Có điều, nếu ngươi nộp hai trăm vạn linh thạch, ta có thể tha cho những người khác của nhà họ Hồng, chỉ giết mình ngươi."
Mắt Hồng Húc Dương co lại, sợ hãi đến cực điểm!
Tên Tề Hạo này dám ngang nhiên nói muốn giết hắn ngay trước mặt Tiêu Nam Nam, vậy cái mạng già này của hắn còn ai có thể bảo nổi?
"Tê ... Tề Hạo, ngươi đừng quá hống hách! Ngươi thật sự tưởng rằng bên cạnh có mot trợ thủ Truc Co la co the coi troi bang vung sao!" Hồng Húc Dương run giọng gầm lên.
Tề Hạo mỉa mai: "Hồng Húc Dương, là tự ngươi tìm chết, oán được ai? Cũng đừng mong bất kỳ ai có thể cứu được ngươi. Giờ ngươi có thể về gom linh thạch, tiện thể đặt sẵn cho mình một cỗ quan tài. Đúng giờ này ngày mai, ta sẽ tới nhà họ Hồng, thu linh thạch, lấy mạng ngươi!"