Vút vút vút!
Hứa Hám Sơn bị đánh bay hơn chục mét, phải chống Huyền Thiết Thương xuống đất mới loạng choạng đứng vững lại được.
Hứa Hám Sơn tròn mắt, khó tin nhìn Tê Hạo.
"Ngươi làm thế nào vậy!" Hứa Hám Sơn thất thanh hỏi.
Tê Hạo chắp tay sau lưng, mỉm cười nhàn nhạt: "Chỉ là ta kiểm soát Linh Lực của mình đến mức hoàn hảo thôi."
Điều Hứa Hám Sơn hỏi, không phải là thân pháp quỷ mị cùng tốc độ kinh người của Tề Hạo, mà là rõ ràng y đã trúng một chưởng của hằn; luồng Linh Lực khủng khiếp ấy khi vừa nện lên người, y còn tưởng chắc chắn mình sẽ bị đánh cho tan xác.
Nào ngờ kỳ lạ thay, kình lực ấy trong chớp mắt lại tản ra, biến thành một lực đẩy mạnh mẽ hất văng y đi; y chỉ chịu chút chấn thương nhẹ, không tổn hại gì lớn.
Cảm giác ấy như mũi thương vừa sắp đâm vào người thì bỗng biến thành một cú húc bẫng khiên!
Khả năng khống chế lực đạo tinh vi, thu phát tùy tâm như thế của Tề Hạo khiến Hứa Hám Sơn kinh hãi không thôi!
Ít nhất, trong số những người y biết, không một ai làm được đến mức ấy!
"Có cần đánh tiếp không?" Tê Hạo cười nhạt.
Hứa Hám Sơn cười khổ lắc đầu: "Nếu là trận sinh tử, một chưởng vừa rồi của ngươi đủ lấy mạng ta. Ta hoàn toàn không phải đối thủ của ngươi, ta nhận thua!"
Tề Hạo mỉm cười, cảm thấy Hứa Hám Sơn đúng là người thật thà, chất phác.
Hằn nói: "Vậy thì ngươi phải thực hiện giao ước đặt cược rồi."
Hứa Hám Sơn trịnh trọng: "Ngươi yên tâm, ta, Hứa Hám Sơn, đã cược thì chấp nhận thua, trong mười năm tới, ta sẽ làm hộ viện cho ngươi! Có điều, ta phải về một chuyến nói rõ với phụ thân. Dẫu ông ấy có gài ta thê thảm, nhưng nếu ta không về báo một tiếng, ông ấy nhất định sẽ lo."
Tề Hạo ngạc nhiên: "Vì sao ngươi nói phụ thân ngươi gài ngươi?"
Hứa Hám Sơn cười khổ: "Là phụ thân ta nói, chỉ cần ta thằng được ngươi, ông ấy sẽ đưa cho ta thanh trường thương linh khí cấp cao tên là Phá Vân Thương mà ông ấy cất giữ bấy lâu. Vì thế ta mới tới tìm ngươi tỷ thí."
Tề Hạo suýt bật cười.
Con trai hại cha thì nhiều, chứ cha gài con thế này lại hiếm thấy.
Phụ thân của Hứa Hám Sơn hần là nghe Tiêu Nam Nam nói hắn cũng ở cảnh giới Trúc Cơ, nên mới muốn để Hua Ham Son đến thử xem bản lĩnh của han thế nào.
Nao ngo mot phen thu suc lại khiến con trai mình phải chịu thua, phai lam hộ viện suốt mười năm.
"Được, ngươi có thể về một chuyến, nhưng chưa phải bây giờ. Trước cứ theo ta vào phủ." Tề Hạo nói.
Hứa Hám Sơn thu Huyền Thiết Thương lại, nghi hoặc theo Tê Hạo bước vào trong.
Chung Thiên Lôi hơi nheo mắt, nhìn Quý Đông Sơn, trầm giọng: "Vị gia chủ của chúng ta lại cho bọn ta mở mang tầm mắt rồi. Bất kể là thân pháp vừa rồi hay khả năng khống chế Linh Lực tùy tâm như ý kia, đều không phải thủ đoạn thường thấy ở Đông Linh Vực."
Dẫu ông ta đang ở cửu phẩm đỉnh phong của cảnh giới Trúc Cơ, cũng tự biết mình không thể đạt đến mức khống chế hoàn mỹ như Tề Hạo.
Quý Đông Sơn mỉm cười: "Ta tưởng lúc gia chủ truyền cho chúng ta công pháp mới, Chung lão đã đoán ra phần nào rồi chứ."
Chung Thiên Lôi trợn mắt.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!