Cục diện đổi thay quá nhanh. Rõ ràng vừa mới chiếm lý, đối phương bèn vất luôn sĩ diện mà xông lên. Tiêu Triệt quả thật hơi hoảng, thân hình lùi lại một bước, ghé sát nói nhỏ với Hạ Khuynh Nguyệt: "Này! Khuynh Nguyệt, thê tử à, sư phụ cô đâu !! "
"Không biết." Hạ Khuynh Nguyệt điềm đạm đáp.
Hắn dám thẳng mặt người Tiêu Tông mà không chút nể nang, tuyệt đối không phải vì máu nóng xông lên, mà vì biết sư phụ của Tiêu Linh Tịch đang ở gần đây. Tối qua, hắn còn cố ý dặn Hạ Khuynh Nguyệt đi báo cho sư phụ nàng.
Kết quả, giờ Hạ Khuynh Nguyệt lại đáp một câu "Không biết", mẹ nó chứ ...
Huyền lực của Tiêu Thành thuộc hàng top 5 trong nhà họ Tiêu, Tiêu Triệt và Tiêu Linh Tịch trước mặt hắn căn bản không có lấy nửa phần sức chống cự. Đúng lúc ấy, một bóng người cao lớn bỗng loáng lên, chắn trước mặt hai người bọn họ; toàn thân huyền lực bùng phát, đẩy mạnh ra trước
Một tiếng nổ vang, cát bụi tung trời. Tiêu Thành đang xông tới bị húc bay ra, đáp đất rồi loạng choạng lùi bảy tám bước mới miễn cưỡng đứng vững.
Trong nhà họ Tiêu-nói đúng ra là trong cả Lưu Vân Thành-một chiêu có thể khiến hắn thảm hại đến thế, chỉ có Tiêu Liệt ở cảnh giới Linh Huyền cấp 10 đỉnh cao!
"Tiêu Liệt! Ý ngươi là gì? Định trắng trợn bao che à?" Nếu là trước đây, đứng trước mặt Tiêu Liệt, trong lòng Tiêu Thành chắc chắn phải chột dạ; nhưng bây giờ, hắn gào lên đầy khí thế.
Tuy biết việc đã tới nước này, giãy giụa biện giải nữa cũng vô ích, nhưng lẽ nào Tiêu Liệt có thể trơ mắt nhìn Tiêu Linh Tịch và Tiêu Triệt chịu oan. Ông không buồn đếm xỉa tới Tiêu Thành, quay về phía đài cao nói: "Môn chủ, chuyện hôm nay, ta luôn có lời muốn nói! Nữ nhi ta Tiêu Linh Tịch, tuyệt đối không thể là kẻ trộm Thông Huyền Tán!"
"Hê hê, Tiêu Linh Tịch là nữ nhi của ngươi, tất nhiên ngươi nói vậy!" Tiêu Ly cười lạnh: "Nhưng sự thật đã quá rõ ràng, ngươi có giảo biện thế nào cũng vô dụng! Nếu còn dám cản trở bao che, đừng trách chúng ta không nể tình đồng môn, bắt cả ngươi cùng một lượt!"
Đứng cùng phe Tiêu Cuồng Vân, Tiêu Ly có nói dối giữa ban ngày ban mặt cũng làm ra vẻ đường đường chính chính; bản lĩnh dày mặt thì hiếm ai sánh kịp.
Sắc mặt Tiêu Liệt vô cùng bình tĩnh. Ông nhìn Tiêu Vân Hải, nhàn nhạt nói: "Thông Huyền Tán có tác dụng phục hồi huyền mạch-những điều này ta đã nói cho Tịch nhi biết. Nhưng nói xong ta liền hối hận, vì ta hiểu tính nó, sợ nó vì xúc động nhất thời mà thật sự làm ra chuyện trộm Thông Huyền Tán. Thế nên ta đã thức trắng đêm canh trước cổng tiểu viện của con bé, canh tới tận hừng đông! Con bé tuyệt đối chưa bước ra khỏi viện nửa bước!"
"Xì!" Tiêu Ly khinh miệt cuời lạnh: "Vì muốn gỡ tội cho con gái, ngươi thật là nghĩ ra được đủ thứ lý do nực cười! Ngươi tưởng lời ngươi có ai tin không? Các vị bằng hữu có mặt, ai tin lời này?"
Đối diện ánh mắt u ám của bốn người Tiêu Tông, không một ai dám mở miệng.
Ánh mắt Tiêu Liệt kiên nghị, cất giọng vang dội: "Cả đời Tiêu Liệt ta dẫu không thành tựu gì lớn lao, nhưng sống quang minh lỗi lạc! Chẳng phải quân tử, song chưa từng hạ tiện như tiểu nhân! Không hại người, cũng không lừa người! Nếu lời ta vừa nói có nửa câu giả dối, trời tru đất diệt, chết không toàn thây!"
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!