Nhị trưởng lão Tiêu Bác mắng như tát nước: "Bảo sao truyền nhân nhà họ Tiêu ai nấy tư chất không tệ, lại đột nhiên xuất hiện một kẻ phế vật với huyền mạch tàn tật! Thì ra 'phế vật' mà nhà họ Tiêu nuôi mười sáu năm nay lại là đồ con hoang! Chuyện này mà truyền ra ngoài, nhà họ Tiêu chúng ta chẳng phải thành trò cười của Lưu Vân Thành sao!"
Không chỉ bốn vị trưởng lão và đám trung niên, những chấp sự, tổng quản thuộc hệ của bốn trưởng lão cũng lần lượt đứng ra, thẳng tay chỉ trích Tiêu Liệt không chút nương tình. Chốc lát, Tiêu Liệt trở thành cái đích cho mọi mũi dùi.
"Ngũ trưởng lão, ngươi ... ngươi ... hầy!" Sắc mặt Tiêu Vân Hải biến đổi liên hồi, cuối cùng chỉ thở dài một tiếng thật dài.
"Hê hê, đúng là cho ta xem một vở hý kịch lố bịch đến buồn cười. Khó khăn lắm mới phát triển đến ngày hôm nay, nhà họ Tiêu lại còn lẫn vào một đứa con hoang không biết trôi dạt từ đâu tới! Đến ta còn thay các ngươi thấy nhục!" Tiêu Cuồng Vân cất lời, giọng vẫn the thé khó nghe. Hắn liếc Tiêu Triệt một cái, nhạt giọng: "Hôm nay là đại hội của nhà họ Tiêu, ngoài người nhà họ Tiêu còn có khách được phép vào, không chấp nhận kẻ ngoài, người không phận sự! Môn chủ, còn đợi gì nữa, không mau tống cổ đứa con hoang này ra ngoài cho ta! Từ nay vĩnh viễn không cho bước chân vào nhà họ Tiêu nửa bước !! '
"À ... chuyện này-" Trên mặt Tiêu Vân Hải thoáng hiện vẻ khó xử. Nhưng do dự một thoáng, ông vẫn nghiến răng, quay về phía Tiêu Triệt: "Tiêu Triệt, Ngũ trưởng lão đã thừa nhận ngươi không phải cháu hắn, trong người ngươi cũng không hề có huyết mạch nhà họ Tiêu chúng ta. Tuy nhà họ Tiêu ta đã nuôi ngươi suốt mười sáu năm, nhưng mười sáu năm ấy ngươi cũng hoàn toàn không hay biết gì; nếu bây giờ còn truy cứu, đòi hỏi gì thêm, chẳng phải lại thành ra chúng ta nhỏ nhen bạc bẽo. Ngươi đi đi, lập tức rời khỏi nhà họ Tiêu. Từ nay giữa ngươi và nhà họ Tiêu không ân không oán, vĩnh viễn không được đặt chân vào nhà họ Tiêu nửa bước!"
Ánh mắt mọi người lại dồn cả lên người Tiêu Triệt, nhiều kẻ lặng lẽ thở dài trong lòng. Nhưng trên mặt Tiêu Triệt không hề có lấy nửa điểm cầu khẩn hay bi thương. Nghe xong lời Tiêu Vân Hải, hắn chỉ cười khẩy: "Không phiền Môn chủ và chư vị trưởng lão bận tâm. Đã không thuộc về nhà họ Tiêu các ngươi, ta sẽ đi - và đi ngay bây giờ!"
Hắn đứng trước mặt Tiêu Liệt, ánh mắt thoáng dao động. Lâu lắm, hắn mới ngơ ngác hỏi: "Ông nội ... nếu cháu không phải cháu ông, vậy cha mẹ ruột của cháu rốt cuộc là ai?"
Tiêu Liệt đã sớm biết hắn sẽ hỏi như vậy. Ông nhắm mắt, khẽ lắc đầu: "Ta không biết. Cháu là do Ưng nhi nhặt từ ngoài về. Ngay cả nó ... cũng không biết cha mẹ ruột của cháu là ai."
Từ ánh mắt phức tạp đang lay động của Tiêu Liệt, Tiêu Triệt biết đó không phải lời thật lòng. Chân tướng thân thế của hắn, ắt hẳn ông biết điều gì đó, chỉ là trước mặt bao nhiêu người thế này, ông không thể nói ra.
"Bịch!" - một tiếng vang nặng, Tiêu Triệt quỳ sụp xuống trước mặt Tiêu Liệt, chân thành nói: "Ông nội, tuy cháu không phải cháu ruột, nhưng mười sáu năm qua, ông đối với cháu còn hơn cả cháu ruột. Ông nuôi cháu, dạy cháu, bảo vệ cháu, vì ta hao tâm tổn sức không biết bao nhiêu. Ân tình mười sáu năm, cả đời cũng chẳng báo đáp nổi. Cháu vẫn luôn vô cùng may mắn vì có một người ông nội tốt như ông. Dù hôm nay cháu mới biết hóa ra mình không mang huyết mạch nhà họ Tiêu, nhưng thì đã sao? Ông là ông nội của cháu,cháu là cháu của ông; dẫu huyết mạch khác biệt, tình thân này cháu sẽ khắc ghi trọn đời! Chỉ cần ông không chê bỏ, cháu sẽ mãi mãi là cháu của ông!"
Những lời ấy khiến lồng ngực mọi người khẽ rung lên. Hốc mắt Tiêu Liệt lặng lẽ ươn ướt. Ông gật đầu thật mạnh, khàn giọng nói một tiếng "Được", rồi định bước tới, đưa tay đỡ Tiêu Triệt dậy.
Nhưng Tiêu Triệt né tay ông, cúi rạp người, dập đầu ba cái vang dội trước Tiêu Liệt.
"Ông nội, tiểu cô mẫu, sau khi cháu đi, bất kể xảy ra chuyện gì, hai người phải tự bảo vệ mình, giữ gìn sức khỏe ... "
Khi đứng dậy, trán hắn đã bầm tím một mảng. Nhưng nụ cười trên mặt vẫn ấm áp như gió xuân. Hắn quay người, ung dung bước về phía cửa lớn. Hắn không muốn đi - vì ông nội và tiểu cô mẫu vẫn còn ở đây, hắn còn muốn dùng cả tính mạng để che chở - nhưng hắn buộc phải đi, nếu không ông nội và tiểu cô mẫu sẽ bị liên lụy khó lường. Hơn nữa, dù hắn có muốn ở lại, cũng chắc chắn sẽ bị cưỡng ép đuổi đi.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!