Giang Thừa Thiên nhún vai dửng dưng: "Mấy chuyện đó để sau. Giờ tôi chẳng hứng thu gì với Bảng Kim Long hay Bảng Ngân Hổ cả."
Dương Tùng Tuyết bất giác cau mày: "Giang tiên sinh, anh là một võ giả thực lực bất phàm, sao lại không có chí tiến thủ trên con đường võ đạo vậy?"
Khi nói vậy, trong lòng cô cũng hơi bực.
Ở Hoa Quốc, hầu hết võ giả cả đời chỉ mong được lọt vào Bảng Kim Long hoặc Bảng Ngân Hổ.
Thế mà Giang Thừa Thiên có thực lực mạnh mẽ đến vậy lại chẳng thèm để tâm đến hai bảng ấy.
Đúng là phí hoài tài năng.
Giang Thừa Thiên liếc Dương Tùng Tuyết một cái: "Chí tiến thủ thì có liên quan gì đến hai bảng ấy?"
Dương Tùng Tuyết mím môi: "Anh không muốn chứng minh thực lực, nhận được sự kính nể của vô số võ giả sao?"
"Tôi hoàn toàn không bận tâm."
"Thế anh không muốn được cả danh lẫn lợi sao?"
"Tôi cũng chẳng màng."
Thấy Giang Thừa Thiên cứ lắc đầu mãi, Dương Tùng Tuyết chỉ biết lắc đầu, đảo mắt, chẳng buồn nói thêm.
Thu Vân Thương thì cười ha hả: "Giang tiên sinh coi nhẹ danh lợi, không bon chen, không giành giật, đúng là cao nhân!"
Giang Thừa Thien bĩu moi, khong noi them. Bang Kim Long voi Bang Ngan Ho gì đó, anh thực sự không hứng thú.
Vừa chuyện trò vừa đi, chẳng mấy chốc hai chiếc xe đã tới trước cổng bệnh viện Nhân Dân.
Xuống xe, Giang Thừa Thiên xem giờ: "Nhanh lên, chỉ còn nửa tiếng thôi!"
Trong một phòng bệnh lớn ở tầng năm của bệnh viện.
Tống Kỳ Khải đứng trong phòng, vẻ mặt thấp thỏm bất an.
Nhưng chẳng mấy chốc hắn trấn định lại.
Trước đó tên nhóc Giang Thừa Thiên nói, nếu trong năm tiếng có thể tìm lại hồn phách của bảy người này thì cứu sống được cả bảy.
Mà giờ chỉ còn nửa tiếng nữa là hết năm tiếng.
Chỉ cần qua nửa tiếng nữa, dù tên nhóc đó có kịp quay về cũng vô ích.
Đúng lúc ấy, cửa phòng bệnh bị đẩy ra.
Mã Văn Viễn dẫn theo một nhóm bác sĩ chủ trị bước vào.
Họ vừa xong một ca phẫu thuật, chẳng kịp nghỉ ngơi đã vội vã chạy tới.
Tống Kỳ Khải chào một tiếng: "Viện trưởng, mọi người tới rồi."
Mã Văn Viễn gật đầu, hỏi: "Bác sĩ Tống, Giang thần y bọn họ đã về chưa?"
Tống Kỳ Khải lắc đầu: "Chưa."
Mã Văn Viễn liếc đồng hồ treo tường, sốt ruột nói: "Năm tiếng sắp hết rồi, sao Giang thần y họ còn chưa về, đừng nói là xảy ra chuyện gì chứ?"
Tống Kỳ Khải làm bộ an ủi: "Viện trưởng yên tâm, chắc Giang thần y sắp về
rôi."
Mã Văn Viễn thở ra một hơi dài, hỏi: "Bác sĩ Tống, vừa rồi không có người không phận sự vào chứ?"
Tống Kỳ Khải đáp: "Không ạ."
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!