Thẩm Ngọc Phi cũng nhận ra ắt hẳn đã có chuyện, chứ người đàn ông này đâu có im lặng đến thế.
Nhưng rốt cuộc là chuyện gì?
Sao lúc nãy Thẩm Gia Nghi lại một mình đi giữa phố, trông tội nghiệp, cô đơn đến thế?
Dù rất tò mò, rất hoang mang, Thẩm Ngọc Phi vẫn không hỏi thêm.
Đó chính là điểm khác nhau giữa phụ nữ trưởng thành và những cô gái bồng
bột.
Phụ nữ trưởng thành biết đặt mình vào vị trí người khác mà nghĩ.
Cô nghĩ, lúc này điều Giang Thừa Thiên cần là được yên tĩnh, tốt nhất đừng quấy rầy.
Bất giác xe đã dừng trước cửa một nhà hàng.
Xuống xe, Giang Thừa Thiên theo Thẩm Ngọc Phi bước vào nhà hàng.
Vì trên đường đến đây, Thẩm Ngọc Phi đã đặt bàn trước.
Vì vậy, nhân viên dẫn cả hai lên tầng hai.
Đó là một ban công ngoài trời chỉ có một chiếc bàn, cách đó không xa là dòng sông cuồn cuộn.
Gió đêm dịu nhẹ, vầng trăng treo cao, phong cảnh nên thơ.
Ngồi xuống, Thẩm Ngọc Phi cầm thực đơn gọi vài món.
"Hai vị vui lòng đợi một chút." Nhân viên nói rồi rời đi.
Nhân viên vừa đi khuất, bầu không khí lại lắng xuống.
Giang Thừa Thiên chỉ thất thần nhìn dòng sông xa xa, không nói một lời.
Thẩm Ngọc Phi cũng im lặng ngắm cảnh bên sông.
Chẳng bao lâu, từng đĩa thức ăn được dọn lên.
Giang Thừa Thiên vẫn chẳng nói gì, cúi đầu ăn lấy ăn để.
Thẩm Ngọc Phi chỉ ăn chút ít rồi đặt đũa xuống, chống cảm, đôi mắt long lanh dõi theo Giang Thừa Thiên.
Đợi anh ăn tạm no, cô mới lên tiếng: "Nói đi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
Giang Thừa Thiên uống một hơi nước, lắc đầu: "Không có gì."
"Nhìn mặt là biết em có chuyện, vậy mà còn bảo không." Thẩm Ngọc Phi liếc anh một cái. "Nếu em vẫn coi chị là chị của mình, thì nói đi, biết đâu chị giúp được."
Giang Thừa Thiên thở dài thật sâu, không giấu nữa, kể cho Thẩm Ngọc Phi nghe chuyện vừa xảy ra ở nhà hàng Tây khi nãy.
Đợi anh nói xong, Thẩm Ngọc Phi mới gật gù: "Thì ra là vậy."
Giang Thừa Thiên cay đắng nói: "Chị Ngọc Phi, trong thời gian em ở bên Gia Nghi, cô ấy chưa từng thực sự tin em.
Hôm nay cũng thế. Điều đó khiến em rất tổn thương; em đối xử với cô ấy bằng cả tấm lòng, mà cuối cùng nhận lại là kết cục này ... "
Thẩm Ngọc Phi hất nhẹ lọn tóc, thở dài: "Nói cho cùng, thời gian em và Gia Nghi ở bên nhau chưa lâu, cô ấy chưa tin em là bình thường. Nhưng chị thấy Gia Nghi rất để tâm tới em. Nếu không để tâm, cô ấy có nổi giận vì em không?"
Giang Thừa Thiên hơi ngờ vực: "Cô ấy thật sự để tâm đến em sao?"
"Đúng vậy, chắc chắn cô ấy rất để tâm. Chính vì để tâm nên cô ấy mới sợ em là loại người đó." Thẩm Ngọc Phi đap, rồi nói thêm: "Theo chị hiểu về Gia Nghi, nếu không để tâm thì cô ấy mặc kệ em làm gì. Tin không, giờ cô ấy chắc sắp phát điên đi tìm em rồi."
Giang Thừa Thiên ngẩn người: "Cô ấy sẽ đi tìm em ư?"
"Chắc chắn rồi." Thẩm Ngọc Phi gật đầu, rồi hỏi: "Chẳng lẽ cô ấy không gọi cho em à?"
Giang Thừa Thiên nói: "Em tắt máy rồi."
Thẩm Ngọc Phi bảo: "Bật máy lên xem đi, sẽ biết chị nói có đúng không."
Giang Thừa Thiên bán tín bán nghi, nhưng vẫn bật điện thoại.
Quả nhiên, mở máy ra là hơn chục cuộc gọi nhỡ và mấy chục tin nhắn, tất cả đều từ Thẩm Gia Nghi.
Thẩm Ngọc Phi mỉm cười: "Giờ tin chưa?"
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazz.me. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!