Người đàn ông áo sọc nhếch mép: "Anh Đông, con bé này xinh mơn mởn, người thì bốc lửa. Có cho anh em bọn em 'vui vẻ' một chút không?"
Anh Đông tỉnh bơ: "Được, đợi tao chơi chán rồi sẽ thưởng cho tụi mày."
'Quá đã, cảm ơn anh Đông!" Đám đàn em đồng loạt nâng ly, mặt mũi toàn nụ cười dâm đãng.
Cùng lúc đó, Thẩm Gia Nghi ngồi ở ghế lô vừa dốc xong một ly rượu, liền với tay cầm chai rót thêm một ly nữa.
Rồi cứ thế ngửa cổ nốc ừng ực từng ngụm.
Như thể cố tình chuốc say chính mình.
Không bao lâu, Gia Nghi bỗng thấy cả người nóng bừng.
Cô cởi áo khoác mà vẫn nóng nực; chỉ vai phut sau, mồ hoi lấm tấm rịn trên
mặt
Cả người ngứa ngáy khó chịu, bứt rứt không yên.
Linh cảm có chuyện không ổn, Thẩm Gia Nghi vội cầm túi xách và áo khoác, định rời khỏi đây.
Nhưng co moi bưoc được may buoc, mot đam đan ong đa chan ngay trước mặt
Chính là đám của anh Đông.
"Người đẹp, đừng vội đi mà, theo bọn anh ra ngoài vui vẻ tí!"
"Đúng rồi, người đẹp, mình đi ăn khuya nhé!"
"Ăn xong mình lại kiếm trò vui khác!"
Anh Đông và đám người một câu qua một câu lại, cười cợt dâm đãng.
Khách trong quán bar cũng đã để ý tới ồn ào bên này, nhưng chẳng ai dám xen vào.
"Cút!" Thẩm Gia Nghi cố giữ tỉnh táo, quát thẳng vào mặt bọn chúng.
"Tính khí cũng dữ ha, ha ha, anh lại thích kiểu như em đấy!" Anh Đông cười đểu, vươn tay chộp lấy cổ tay Gia Nghi: "Người đẹp, khuya thế này em về một mình nguy hiểm lắm, để anh đưa em về!"
Nói rồi, hắn lôi Thẩm Gia Nghi thẳng ra ngoài.
Gia Nghi giãy giụa điên cuồng mà vẫn không thoát nổi.
"Cứu tôi với!" Cô kêu cứu thật to.
Đa số người xung quanh giả vờ như không thấy, phớt lờ cô.
Tuy vậy vẫn có mấy người đứng ra:
"Các anh làm thế, ép người ta thế này là không được đâu?"
"Đúng đấy, người ta đã không muốn đi thì thôi đi!"
Anh Đông liếc quanh một vòng, gần giọng: "Đừng có mẹ nó xía mũi! Bọn tao là người của Bang Nam Thắng!"
Nghe thấy cái tên Bang Nam Thắng, mấy người vừa lên tiếng sợ đến run bắn, không dám nói thêm.
"Một lũ phế vật." Anh Đông cười khẩy, tiếp tục lôi Thẩm Gia Nghi đi.
"Bỏ cô ấy ra." Đúng lúc này, một giọng nói lạnh lùng vọng lại.
"Tao đã bảo rồi, bọn tao là người Bang Nam Thắng. Còn đứa nào dám lo chuyện bao đồng!" Anh Đông lập tức nổi quạu, quát lớn.
Vừa dứt lời, một bóng người từ xa lao vút tới, tung ngay một cú đá!
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!