Mục Doanh Nhu hơi nheo mắt, nói: "Không. Tôi rất hứng thú với thẳng nhóc này. Tôi quyết định đích thân đến Sùng Hải gặp hắn."
"Cái gì?" Tư Đồ Lôi sững sờ: "Đông Bá Thiên, ngài không đùa đấy chứ? Ngài thật muốn đến Sùng Hải gặp thằng nhóc đó?"
Trần Trường Kiều cũng kêu lên: "Đông Bá Thiên, một thằng nhóc vắt mũi chưa sạch không đáng để cô tự mình đi đâu! Hắn có tư cách gì chứ!"
Đặng Hạng Ba và Nguyễn Như Chức cũng chết lặng.
Phải biet rang từ trước tới nay bon họ chưa từng thấy Đông Ba Thiên để tâm ai đến mức đích thân đi gặp.
Quả thật quá khó tin!
Mục Doanh Nhu nói: "Thằng đó có đáng để tôi đi gặp hay không, là do tôi quyết định."
Bốn người Tư Đồ Lôi lập tức không dám nói thêm.
Lúc này, Xà Tâm lên tiếng: "Đông Bá Thiên, ngày mai thị trưởng thành phố Quảng Ấp muốn mời cô dùng bữa."
Mục Doanh Nhu phất tay: "Hủy."
Xà Tâm lại nói: "Tỉnh trưởng Hứa muốn bàn với cô một vụ hợp tác."
Mục Doanh Nhu: "Bảo ông ta, muốn hợp tác thì đợi tôi về rồi nói."
Xà Tâm chợt nhớ ra: "À đúng rồi, Tây Bá Thiên muốn đến thành phố Quảng Ấp gặp ngài.”
"Không gặp." Mục Doanh Nhu khẽ nhíu mày, rồi nói: "Dạo này tôi phải đi Sùng Hải một chuyến. Toàn bộ lịch trình những ngày tới, hủy hết cho tôi."
"Rõ!" Xà Tâm gật đầu đáp.
Lúc này, bốn người Tư Đồ Lôi đều ngẩn người.
Chỉ để đi gặp thằng nhóc Giang Thừa Thiên mà Đông Bá Thiên lại từ chối cả đống lời mời của các nhân vật lớn?
Thằng nhóc Giang Thừa Thiên rốt cuộc có uy thế lớn cỡ nào?
Thành phố Sùng Hải, phòng thư ký của công ty Vi Na.
Trình Hạ đang bận xử lý những việc Thẩm Gia Nghi giao.
Còn Giang Thừa Thiên thì ngồi tại chỗ, nhắm mắt tu luyện.
Không hay biết, đã một tiếng đồng hồ trôi qua.
Giang Thừa Thiên từ từ mở mắt, bất lực thở dài.
Tu vi của anh vẫn chẳng tiến thêm chút nào.
Phải mau tìm ngọc thạch cực phẩm, bố trí Dẫn Linh Trận để hỗ trợ tu luyện.
Nhưng làm sao kiếm được ngọc thạch cực phẩm đây?