Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Ngục Long Vô Địch - Giang Thừa Thiên (FULL)

"Ông Từ!" Vu Nhược Hạo chang con giữ lễ như trước với Từ Liêm Thu, sầm mặt quát: "Ông nói rõ cho tôi, rốt cuộc là chuyện gì thế hả!"

"Cái ... cái ... " Từ Liêm Thu mặt cắt không còn giọt máu, sợ đến lắp bắp: "Vu ... Vu đại thiếu gia, tôi cũng không biết là tình huống gì! Quả là gặp ma rồi ... "

Vu Nhược Hạo nghiến răng ken két: "Trình độ như ông mà cũng dám tự xưng Hỏa Nhãn Kim Tinh? Đồ phế vật vô dụng!"

Tần Vân Kiệt cũng ngượng chín mặt, ông ấy chưa từng gặp cảnh thế này: "Cậu Vu, cậu chọn thêm mấy khối đá thô đi, tôi không lấy tiền nữa."

Ông ấy vừa bỏ túi của Vu Nhược Hạo ba trăm triệu tệ, bên kia lại chẳng mở ra nổi chút lục nào, đến một thương nhân như ông ấy cũng thấy áy náy.

"Không cần!" Mặt Vu Nhược Hạo giật giật. "Mới ba trăm triệu, bổn thiếu gia còn chẳng thèm để vào mắt!"

Giang Thừa Thiên chậc chậc: "Đúng là Vu đại thiếu gia, giàu thật. Ba trăm triệu ném xuống sông mà chẳng xót, lợi hại, đúng là lợi hại."

"Đồ khốn, bớt đứng đó nói mát!" Vu Nhược Hạo trừng mắt nhìn Giang Thừa Thiên. "Tôi thấy đây là do anh giở trò!"

Giang Thừa Thiên nheo mắt: "Vu đại thiếu gia, cơm có thể ăn bậy chứ lời không thể nói bừa. Sao lại bảo là tôi giở trò? Tôi giở kiểu gì? Chẳng lẽ ngọc thạch trong mấy khối đá thô này bị tôi ăn mất chắc?"

"Anh ... " Vu Nhược Hạo tức đến run bần bật, nhưng bị chặn họng, không nói được câu nào.

Dù hắn cảm thấy đây là trò của Giang Thừa Thiên, nhưng lại thấy không hợp lý. Chẳng lẽ anh có thể làm ngọc thạch trong đá thô biến mất? Trừ phi là thần tiên, bằng không chẳng ai làm nổi!

Tần Vân Kiệt cũng trầm giọng: "Ong Vu, Giang thần y là bạn tôi, xin đừng vu khống cậu ấy!"

Chu Bảo Thư cũng phụ họa: "Đúng đấy, Giang thần y vừa rồi chẳng làm gì, vẫn đứng yên ở đây, sao có thể là anh ấy giở trò?"

Vu Nhược Hạo hít sâu mấy hơi, nén cơn giận, nhìn Giang Thừa Thiên: "Nhóc con, đừng vội đắc ý! Bọn tôi không mở ra lục, chứ anh tưởng mình mở ra lục được chắc?"

"Đương nhiên là được rồi!" Giang Thừa Thiên bĩu môi. "Anh tưởng ai cũng đen như anh à?"

Vu Nhược Hạo siết chặt hai nắm tay, nghiến răng: "Vậy để chúng tôi mở mang tầm mắt xem nào!"

"Vậy mở to mắt mà xem!" Giang Thừa Thiên mỉm cười, cúi nhặt một khối đá thô to bằng nắm tay dưới đất, đưa cho công nhân: "Anh em, làm khối này trước nhé. Lau nhẹ thôi, cẩn thận một chút, đừng làm hỏng."

"Được." Công nhân gật đầu đáp.

Vu Nhược Hạo cười lạnh: "Còn lau nhẹ cơ à? Nhóc con, chỉ từng này đa thô mà anh cũng mơ ra lục sao?"

Giang Thừa Thiên nhún vai: "Ra lục hay không, nhìn là biết."

Vu Nhược Hạo hừ một tiếng, không nói thêm.

Rất nhanh, công nhân làm theo yêu cầu của Giang Thừa Thiên, bắt đầu lau nhẹ.

Chẳng mấy chốc-

"Ra lục rồi!" Công nhân kêu thất thanh.

Mọi người đồng loạt nhìn sang, quả nhiên, một góc khối đá thô sau khi lau lộ ra ánh xanh biếc, màu sắc thuần khiết, trong veo lấp lánh.

"Trời ơi, chẳng lẽ là ngọc lục đế vương?"

"Không đời nào thật như vậy chứ, một khối đá thô bé tí mà lại mở ra được ngọc lục đế vương?"

Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!