Giang Thừa Thiên gật đầu hiểu ra: "Vậy Kẻ Hủy Diệt này còn mạnh hơn cả các người à!”
Vừa dứt lời, một bình luận mới hiện lên trong mục bình luận.
Giang Thừa Thiên háo hức: "Ôi, lại có bình luận nữa, mau giúp anh dịch đi!"
Thấy Giang Thừa Thiên không những không sợ mà còn trông đầy mong chờ, Linh Huệ không khỏi méo mặt.
Rốt cuộc tên nay là gan to hay hoan toan không hiểu sức mạnh của các cao thủ trên bảng Thợ Săn?
Linh Huệ không nghĩ thêm, tiếp tục dịch: "Thang nhai, ngông cuồng lắm! Dám khinh thường cả giới sát thủ của bọn tao! Tao là Mãnh Hổ, hạng 66. Tao quyết định tự tay xẻ thịt mày!"
Dịch xong, Linh Huệ không kìm nổi rùng mình: "Sao đen cả Mãnh Hổ cũng nhúng tay vào ... Phen này to chuyện thật rồi!"
Giang Thừa Thiên cười: "Càng ầm ĩ càng hay, tốt nhất là tất cả lộ mặt một lượt, khỏi để anh phải đi săn từng đứa!"
Lại một lát sau, bình luận thứ ba xuất hiện.
Linh Huệ dịch thẳng: "Quả là đời lắm điều kỳ lạ, tôi chưa từng thấy kẻ bị treo thưởng lại chủ động khiêu khích sát thủ. Thú vị, thật là thú vị. Tôi là Lam Kiếm, hạng 59. Đợi tôi làm xong việc đang làm rồi sẽ sang Hoa Quốc tìm cậu. Mong thực lực của cậu xứng với lời lẽ của cậu, đừng làm tôi thất vọng!"
Giang Thừa Thiên nhìn chằm chằm dòng bình luận ấy, thản nhiên nói: "Yên tâm, ông đây sẽ không làm mày thất vọng đâu."
"Lam Kiếm ... " Linh Huệ lẩm bẩm, mặt tái đi mấy phần: "Đến cả Lam Kiếm cũng bị kéo tới ... Phải biết là ngày trước một nguyên thủ quốc gia từng bị Lam Kiếm ám sát ...
"Vậy à?" Giang Thừa Thiên mỉm cười nhẹ: "Xem ra gã Lam Kiếm này cũng có chút bản lĩnh."
Linh Huệ lắc đầu: "Không phải có chút đâu, mà là rất mạnh. Phải biết quanh vị nguyên thủ ấy có đặc vụ hàng đầu bảo vệ, vậy mà vẫn bị giết. Đám đặc vụ cao cấp đó thậm chí không kịp phản kháng, đều bị hạ gục trong một chiêu."
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazz.me. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!