Chỉ riêng ghế chủ tọa chính giữa còn để trống; một phụ nữ và ba người đàn ông đứng hai bên vị trí đó, nhìn chằm chằm vào anh.
Anh đảo mắt khắp phòng, quát vang: "Ai là Đông Bá Thiên, ra đây gặp tôi!"
Lời vừa dứt, cả sảnh nổi giận!
"Đồ to gan! Đến đất của bọn tao mà còn dám ngông!"
"Thằng nhóc, mày là cái thá gì, dám kêu Đông Bá Thiên ra gặp mày?"
"Sớm nghe mày ngông cuồng, không ngờ lại ngông đến mức này!"
Các đầu lĩnh đồng loạt quát tháo, ánh mắt nhìn anh đầy ác ý.
"Im hết cho tôi!" Anh quét lạnh một vòng, giọng như sấm: "Đông Bá Thiên mời tôi đến đây chẳng phải để gặp tôi sao? Giờ tôi đến rồi mà cô ta lại không ra mặt, nghĩa là sao?”
Nói rồi, anh cất giọng vang: "Đông Bá Thiên, tôi biết cô đang ở đây, ra đi! Hôm nay nếu muốn nói chuyện với tôi, ta ngồi xuống nói đàng hoàng; còn nếu cô muốn giết tôi, thì tôi sẽ san phẳng nơi này!"
"Láo!" Một đầu lĩnh giận dữ bật dậy, gầm: "Giết thẳng này cho tao!"
"Giết!" Những người khác cũng đồng loạt gào lên, sát khí ngùn ngụt.
Tên trẻ tuổi trước mặt quá ngạo mạn, dám vô lễ với Đông Bá Thiên, tuyệt đối không the để sống.
Rất nhanh, một toán vệ sĩ áo đen từ ngoài cửa ùa vào, xông thẳng về phía anh!
Anh cười lạnh: "Chỉ dựa vào đám phế vật này mà muốn giết tôi? Các người ngây thơ quá rồi."
Lời chưa dứt, toàn thân anh chấn động, một luồng khí thế kinh người trào ra từ trong cơ thể, lan tỏa khắp sảnh!
"A! A! A!" Theo những tiếng thét thảm, hơn mười vệ sĩ áo đen xông lên đầu tiên bị hất văng ra ngoài, miệng phun máu, ngã gục không dậy nổi!
Hất văng xong hơn chục tên, thân hình anh thoắt cái đã lao vào đám mấy chục vệ sĩ còn lại.
Lúc này, anh chẳng khác nào hổ vào bầy dê; thân ảnh thoắt ẩn thoắt hiện, để lại từng vệt bóng mờ, quyền chưởng tung ra liên miên!
Tiếng va chạm nặng nề, tiếng kêu la đau đớn vang rền không dứt!
Chưa đầy vài phút, mấy chục vệ sĩ áo đen đều nằm rạp dưới đất, rên rỉ thảm thiết, đứng lên cũng không nổi.
Còn nhóm vệ sĩ đứng chặn ở cửa thì sợ đến đờ người, không dám lao vào nữa.
Thấy cảnh ấy, trừ Tư Đồ Lôi, Trần Trường Kiều, Đặng Hạng Ba và Nguyễn Như Chức, các đầu lĩnh khác đều kinh hãi không thôi!
Lúc này, trong một căn phòng trên lầu.
Một người phụ nữ mặc váy dài nâng ly rượu vang đỏ, nhìn vào màn hình, ung dung thưởng thức "trò hay" bên dưới.
Người phụ nữ đó chính là Đông Bá Thiên - Mục Doanh Nhu.
Mục Doanh Nhu lặng lẽ dõi theo màn hình, khẽ nheo đôi mắt đẹp, thì thầm: "Thằng nhóc này đúng là có bản lĩnh."
Nhưng cô cứ thấy chang trai trên màn hình rất quen, chỉ là chưa dám chắc có phải người mình đang nghĩ đến hay không.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!