Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Ngục Long Vô Địch - Giang Thừa Thiên (FULL)

Đi đầu là một người đàn ông trung niên, tóc chải vuốt ngược bóng lưỡng, thân hình hơi béo.

Vương Nhu Cúc nhận ra ngay: đó chính là Diêm Lập Hành, giám đốc quỹ Sướng Tưởng.

Hầu như toàn bộ các trại mồ côi ở Sùng Hải đều do quỹ Sướng Tưởng quản

Vương Nhu Cúc vội bước tới, cố nở nụ cười hỏi: "Giám đốc Diêm, đêm khuya thế này ông tới đây có chuyện gì ạ?"

Diêm Lập Hành nheo mắt: "Viện trưởng Vương, nghe nói trại mồ côi Xuân Phong bên bà hôm nay nhận được khoản quyên góp từ thiện, có đúng không?"

"Có." Vương Nhu Cúc gật đầu, lo lắng hỏi: "Có chuyện gì sao?"

Diêm Lập Hành hỏi tiếp: "Nhận được bao nhiêu?"

"Ờm ... " Vương Nhu Cúc hơi do dự, không muốn nói.

Diêm Lập Hành vẫn mỉm cười: "Viện trưởng Vương, đừng căng thẳng. Bà cứ nói thật, chung tôi chỉ đến để ghi nhận thôi."

Do dự một lúc, Vương Nhu Cúc mới lên tiếng: "Hôm nay trại mồ côi của chúng tôi nhận được khoản quyên góp 82 triệu."

Nghe vậy, mắt Diêm Lập Hành sáng rực, cười hề hề: "Khoản quyên góp này lớn thật đấy."

Vương Nhu Cúc im lặng, không nói thêm. Dù sao bà cũng chẳng hiểu rõ mục đích Diêm Lập Hành đến đây là gì.

Diêm Lập Hành hắng giọng: "Viện trưởng Vương, khoản tiền này lớn, để ở trại của bà không an toàn đâu, nên giao cho chúng tôi giữ hộ."

"Sao thế được?" Vương Nhu Cúc dĩ nhiên không đồng ý. Trước đó bà đã nghe nói quỹ Sướng Tưởng nuốt không ít tiền quyên góp của các trại mồ côi. Dù các trại đều bức xúc, nhưng vì nẵm dưới quyền quản lý của quỹ, chẳng ai dám chống, chỉ biết nuốt nghẹn mà chịu đựng.

"Sao lại không được?" Diêm Lập Hành thu nụ cười, trầm giọng: "Tôi cảnh báo bà, việc trại của bà nhận quyên góp như thế là trái phép, đã vi phạm quy định của quỹ chúng tôi, là vi phạm pháp luật. Chỉ cần bà chịu giao tiền quyên góp ra, chúng tôi sẽ bỏ qua chuyện này!"

"Vớ vẩn!" Một nam nhân viên lấy hết can đảm nói: "Khoản tiền này là người ta tự nguyện đóng góp, bọn tôi có ép ai đâu mà bảo vi phạm pháp luật?"

"Đúng đó, dựa vào đâu mà bắt chúng tôi giao tiền cho các ông!"

"Quỹ Sướng Tưởng lập ra là để hỗ trợ các trại mồ côi như chúng tôi cơ mà? Sao giờ lại quay sang đòi tiền của chúng tôi, là sao?"

"Viện trưởng, tiền này nhất quyết không thể giao!" Các nhân viên khác cũng phẫn nộ lên tiếng.

Vương Nhu Cúc vội nói: "Giám đốc Diêm, số tiền này đều do những người có lòng hảo tâm tự nguyện đóng góp, dự định dùng để tu sửa trại mồ côi. Xin ông đừng làm khó."

Chưa nói hết câu, Diêm Lập Hành đã cắt ngang: "Được rồi, đừng lải nhải. Không giao thì trại mồ côi của bà đừng hòng hoạt động nữa!"

"Sao ông lại làm thế?" Vương Nhu Cúc lo lắng ra mặt.

Diêm Lập Hành càng thêm khó chịu: "Thế với chả thế, đừng nói nhiều, mau giao tiền!"

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện Azz. Vào google gõ: Truyện Azz để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!