Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Ngục Long Vô Địch - Giang Thừa Thiên (FULL)

Vừa nghe vậy, Sophia, Brian và những người khác lập tức sinh lòng kính phục Giang Thừa Thiên.

Phải biết rầng ca phẫu thuật này gần như một mình Giang Thừa Thiên đảm đương, chính anh đã kéo Hà Quốc Tùng từ cửa tử trở về.

Thế mà anh không ôm hết công lao về mình, lại bảo là nhờ mọi người cả.

Nhân cách và y đức như vậy, quả thật đáng kính nể.

"Chàng trai trẻ đúng là tuổi trẻ tài cao." Hà Quốc Tùng dĩ nhiên nghe ra ý tứ trong lời anh nói, trong mắt lộ rõ sự tán thưởng.

Giang Thừa Thiên mỉm cười, chân thành nói: "Ông Hà, trước kia ông đã cống hiến tất cả cho Hoa Quốc, được chữa bệnh cho ông là vinh hạnh của tôi.

"Chuyện đó là quá khứ rồi, ha ha!" Hà Quốc Tùng nghe khen thì rất khoái chí: "Chàng trai, cậu tên là gì?"

"Giang Thừa Thiên." anh đáp.

Hà Quốc Tùng khẽ gật đầu: "Thừa Thiên, từ nay về sau, chỉ cần có việc gì cần đến nhà họ Hà thì cứ việc liên hệ với chúng tôi!"

Ông lại quay sang bảo Hà Quần Lực: "Quần Lực, con phải cảm ơn Thừa Thiên cho tử tế đấy!”

"Vâng, thưa cha!" Hà Quần Lực gật đầu, rồi rút ngay một thẻ ngân hàng cùng một tấm danh thiếp, trao cho Giang Thừa Thiên: "Giang tiên sinh, trong thẻ này có 60 triệu, coi như chút tấm lòng của chúng tôi. Trên danh thiếp là số di động của tôi, cậu có việc gì cứ liên hệ bất cứ lúc nào."

"Được." Giang Thừa Thiên gật đầu, không khách sáo, nhận luôn.

Sau đó, bác sĩ đẩy băng ca đưa Hà Quốc Tùng về phòng bệnh.

Hà Quần Lực nói: "Giang tiên sinh, cô Sophia, ông Brian, giờ cũng trưa rồi, tôi muốn mời các vị dùng bữa trưa, mong các vị nể mặt."

Giang Thừa Thiên, Sophia và Brian đều gật đầu nhận lời, rời bệnh viện, tới một nhà hàng gần đó dùng bữa.

Một giờ chiều, trước cổng tòa nhà Quỹ Viễn Tưởng.

Vương Nhu Cúc và các nhân viên của viện phúc lợi vẫn đứng trước cổng, muốn đòi một lời giải thích thỏa đáng.

Nång như đổ lửa, mọi người mồ hôi nhễ nhại.

Dù thời tiết nóng bức như vậy, đám đông vây xem chẳng những không vơi mà còn đông thêm.

"Chị ơi, trời nắng thế này, chị đưa các cháu đi trước kẻo say nắng!"

"Đúng đó, bên đó có tiền có thế, mấy người thì đấu sao nổi!"

"Hay tìm cách khác thì hơn, bọn lòng dạ đen tối ở quỹ đó chẳng thèm đoái hoài đến sống chết của các người đâu!"

Mọi người rối rít khuyên can, ai nấy đều thương cho cảnh ngộ của Vương Nhu Cúc.

Nhiều người còn đưa nước suối và đồ ăn cho chị và bọn trẻ.

Vương Nhu Cúc cảm ơn: "Cảm ơn mọi người. Tôi biết mọi người có lòng, nhưng hôm nay nếu quỹ này không cho tôi một lời giải thích thỏa đáng, tôi quyết không rời đi."

"Họ phải trả lại tiền cho chúng tôi, bằng không tuyệt đối không đi!"

"Tuyệt đối không thể dung túng bọn lòng lang dạ thú này nữa, không thì sau này chúng còn bắt nạt các viện phúc lợi khác!"

Các nhân viên cũng nghiến răng lên tiếng, nhất quyết không lùi.

Có người đề nghị: "Đứng ngoài cổng mãi cũng chẳng giải quyết gì. Thế này đi, chúng tôi sẽ cùng mọi người vào tìm hội trưởng của quỹ, tiền chắc chẳn bị hội trưởng nuốt rồi!"

"Hay đấy, xông vào cùng nhau!"

"Chúng tôi sẵn sàng giúp!"

"Không thể để kẻ xấu lộng hành thế này!"

Nhiều người có mặt cũng giơ tay hưởng ứng.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện Azz. Vào google gõ: Truyện Azz để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!