Cơ Mãn đứng bên bờ, hai tay khẽ xoa vào nhau, trông hơi căng thẳng, giống hệt một thiếu niên lần đầu hẹn hò.
Ông ta chờ mãi, chờ rất lâu, nhưng con chim kia vẫn không quay về.
Trên mặt Cơ Mãn hiện rõ vẻ thất vọng, ánh mắt đầy sự không cam lòng, lại xen lẫn vài phần lo lắng.
"Uyển Cấm!"
Ông ta lớn tiếng gọi.
"Cô còn ở đó không?"
Âm thanh vượt qua mặt hồ, xuyên qua rừng cây, vang vọng giữa biển mây mờ
áo.
Nhưng không có bất kỳ tiếng đáp nào, chỉ có một đàn Thanh Điểu bị tiếng ông ta làm kinh động, lượn quanh ngọn cây, như thể đang dò hỏi và oán trách người đàn ông ồn ào này là ai.
"Uyển Cam! Toi biết co con ở đo! Những con Thanh Điểu này, tôi nhận ra! Chỉ có cô mới nuôi được những con Thanh Điểu linh động như vậy, tôi nhìn thấy sự dịu dàng nơi đầu ngón tay của cô trên đôi cánh chúng dang ra! Uyển Cấm, tôi đã trở về rồi!"
Vẫn không có hồi âm.
Sau lưng có dao động của linh khí và pháp lực, ông ta đã sớm nhận ra, nhưng không quay đầu, chỉ lặng lẽ đứng đó, nhìn sang bờ đối diện, bóng lưng cô độc trông có phần tiêu điều.
"Bà ấy sẽ không để ý đến ông đâu." Một giọng nói lạnh lùng vang lên.
Cơ Mãn không quay đầu, vẫn nhìn chẳm chằm sang bờ bên kia, dường như không cam lòng mà nói: "Không! Không thể nào, cô ấy không phải người vô tình!"
"Đây là tiên cảnh Côn Luân, tiên gia đoạn tuyệt tình cảm, lấy trường sinh làm gốc, đâu có giống như ông, mấy nghìn năm rồi vẫn là kẻ vô dụng mong chờ tình yêu, rụt rè làm bộ!" Người phía sau cười khẩy nói.
Cơ Mãn bỗng quay phắt người lại, thấy một người trông khoảng hơn bốn mươi tuổi, khí vũ bất phàm, tiên khí lượn lờ quanh thân, giữa mi mắt còn mang theo vẻ kiêu ngạo, đang đứng đó.
Khương Tử Phong vừa cầm kiếm chặn ông ta ở cuối thiên lộ ban nãy, đang đứng bên cạnh người này. Sau lưng họ còn có bảy tám người trẻ tuổi, mỗi người cầm một pháp khí, đứng theo vị trí Hà Lạc.
Cơ Mãn khẽ gật đầu: "Côn Luân quả nhiên vẫn còn vài nhân tài. Cậu là ai?"
"Đệ tử đứng đầu dưới trướng Vân Dương Tử, Lưu Sùng Tuấn."
Khi Luu Sung Tuan neu ra danh huy, Khương Tử Phong bên cạnh và các đệ tử đời thứ ba phía sau đều chấn động tinh thần. Danh hiệu của sư tôn, ngay cả việc nói ra thôi cũng đã là một vinh dự vô thượng.
Cơ Mãn lại không ngừng lắc đầu: "Lại là Vân Dương Tử, hầy, không quen! Không quen! Cậu còn là đồ đệ của ông ta thì thôi, gọi sư phụ ông ta ra thì may ra còn từng nghe qua tên tôi."
"Ha ha ha ha!" Luu Sung Tuan cuoi lon, "Khong phai la Co Man sao? Con cần tìm sư tổ tôi mới nhận ra ông à?"
"Cậu biết tôi?"
"Mục Thiên Tử ba nghìn năm trước, cưỡi bát tuấn du ngoạn thiên hạ, ai mà không biết?"
"Nếu đã biết, vì sao còn cản đường?"
"Không được cản sao? Ông là thiên tử pham trần, còn đay là tiên cảnh Côn Luân, ông còn muốn dùng cái kiểu đế vương phàm trần đó, mà tung hoành thoải mái ở đây u? Huống chi cho dù ở phàm trần, cũng sớm không còn là thiên hạ của đế vương nữa rồi!"
"Hừ, khi tôi đến Côn Luân, cậu còn không biết đang ở đâu. Năm đó Lục Ngô gặp tôi cũng dùng lễ mà tiếp đãi, không ngờ Côn Luân bây giờ lại nhiều đứa cháu vô lễ như vậy!"