Chị Mai chợt phát hiện Trân Châu không thấy đâu, vội vàng quay đầu đi tìm.
Định Hải Thần Châm không phải là cây kim, thật ra nó rất lớn, lớn đến mức hai con rồng quan trên đó hóa đa rồi, nhìn qua cung chỉ như hoa văn hình rắn được chạm khắc bên trên.
Trong vùng biển u ám rộng lớn này, con người rất nhỏ bé, thêm ánh sáng mờ nhạt, tầm nhìn vô cùng hạn chế.
Mà pháp trận to lớn cộng thêm tàn niệm của Tương Liễu, thần thức cũng bị ảnh hưởng, không thể dò xét xa.
Trân Châu giống như đã biến mất vậy, hoàn toàn không thấy tung tích.
Ba người cũng không dám tách ra, chỉ có thể cố gắng tìm kiếm, vừa tìm vừa gọi tên Trân Châu.
Chị Mai chợt nhớ ra điều gì đó, nói: "Lên trên xem thử."
Ba người men theo xích sắt bơi về phía đỉnh của Định Hải Thần Châm.
Cang len cao, Định Hai Than Cham cang tho to, đen gan nua thì truoc mat chỉ còn những vách núi sừng sững gồ ghề.
Bởi vì lơ lửng trong nước, bất cứ lúc nào con người có thể quay đầu nhìn xuống, nhìn như vậy thì hoàn toàn giống ngọn núi lớn.
Họ tiếp tục đi lên, tới đỉnh, men theo vách đá trèo lên.
Nơi này trông giống như bãi đá ngầm dưới đáy biển, giữa những tảng đá lởm chởm mọc đầy san hô và rong nước, có rất nhiều con cá màu sắc sặc sỡ bơi lội giữa đám rong.
"Hê, nhìn kìa có pha lê!" Lão quái áo đỏ nhặt thứ lấp lánh lên.
Bán Thiên Yêu nhận lấy xem: "Đây không phải pha lê, đây là sò pha lê."
“Sò pha lê?"
Chị Mai nhớ tới lời trăn trối của Xà Cừ, sức mạnh của tộc người cá bị phong ấn trong viên trân châu của sò pha lê vạn năm, mà viên trân châu đó được khảm trên Định Hải Thần Châm.
Nơi này chính là đỉnh của Định Hải Thần Châm, Trân Châu rất có thể đã tới đây, nhưng nơi này quá lớn, nhìn qua phương viên mấy chục đến cả trăm dặm, nơi lớn như vậy muốn tìm một người thật sự quá khó.
"Chúng ta bơi lên cao hơn, tìm xem có sò pha lê lớn hay không, thứ này phát sáng, hẳn là rất dễ phát hiện."
Ba người bơi lên trên, tới chỗ cao, nhìn xuống toàn bộ khu vực đá ngầm.
Từ trên cao nhìn xuống, nơi này chia thành ba khu vực, ở giữa là vùng không gian rất lớn, hai bên nhỏ hơn, giữa ba khu vực có khe sâu ngăn cách.
Chị Mai càng nhìn càng cảm thấy không đúng, sao địa hình nơi này quen thuộc như vậy?
"Đây chẳng phải là đảo Cửu Long sao?" Lão quái áo đỏ đột nhiên nói.
Chị Mai giật mình, nhìn kỹ, quả nhiên hình dáng rất giống đảo Cửu Long, địa hình cũng gần như y hệt.
Lần đó cô ấy cùng Lý Dục Thần đến đảo Cửu Long, chính là bay tới từ trên không, Lý Dục Thần còn đặc biệt dẫn cô ấy dừng giữa không trung ngắm cảnh, vì thế cô ấy có ấn tượng rất sâu về phong cánh của đảo Cửu Long.
Đảo Cửu Long có ba đảo nam trung bắc, ngoại trừ rìa đảo bị nước biển bao phủ che lấp một phần địa hình, thì những chỗ khác gần như giống hệt ba bãi đá chìm ở đây.
"Sao có thể như vậy?" Trong lòng chị Mai chấn động, nghĩ hết mọi khả năng cũng không nghĩ ra vì sao như thế.
Bán Thiên Yêu nói: "Tôi biết vì sao yêu quái biển xâm phạm đảo Cửu Long