Biểu cảm của Trân Châu mang theo vẻ si mê, nhưng chị Mai càng nghe càng rùng mình.
Tám chủng tộc mà cô ấy nhắc tới, rất có khả năng đều nằm trong những viên trân châu này.
Là tàn hồn sau khi chết trận?
Hay là linh hồn bị cướp đi sau khi thua trận?
Nếu là vế sau, vậy thì quá tàn nhẫn rồi.
Đây chẳng phải là phiên bản ma thần của chuyện Bạch Khởi chôn sống quân Triệu sao?
Quân Triệu bốn mươi vạn, ở đây là tám chủng tộc, cộng thêm tổ tiên còn sót lại của tộc người cá, rốt cuộc là bao nhiêu người?
Biểu cảm của Bán Thiên Yêu cũng rất nghiêm trọng, ngay cả lão quái áo đỏ lúc tới đây cũng không khỏi nhíu mày.
Bán Thiên Yêu nói: "Chỗ này rất tà môn, chín viên trân châu này xem ra đang nối liền với chín sợi xích kia, nang lượng trên xích đến từ linh hồn trong trân châu. Chúng thông qua xích mà kết nối với ý thức của Tương Liễu."
"Tại sao phải kết nối với ý thức của Tương Liễu?"
Chị Mai hoàn toàn không hiểu thiết kế trận pháp kiểu này, chẳng lẽ Định Hải Thần Châm còn phải dựa vào sức mạnh linh hồn của chín tộc đó?
"Tôi cũng không rõ." Bán Thiên Yêu nói, "Trận pháp huyền ảo, với pháp lực hiện tại của tôi thì không thể nhìn thấu. Có lẽ là để tiêu hao sức mạnh ý niệm của Tương Liễu, ngăn nó khuếch tán ra ngoài, thu hút yêu quái biển tới phá hỏng pháp trận, giống như rắc rối của đảo Cửu Long lần này."
Áo đỏ hiếm khi không cãi lại, còn đồng ý với suy đoán của Bán Thiên Yêu.
Không ngờ Bán Thiên Yêu lại noi: "Con một kha nang khac ... "
"Cái gì?"
Bán Thiên Yêu dường như hơi khó mở miệng, trầm ngâm.
Áo đỏ sốt ruột nói: "Ông có gì thì nói thẳng, nhịn làm gì, chúng ta có thể sống sót trở về hay không còn chưa biết đấy!"
Bán Thiên Yêu nói: "Còn một khả năng khác, là dùng những linh hồn này để nuoi Tương Lieu, không cho no chet."
"Hả?" Chị Mai và Áo đỏ đều sững người.
"Tôi đã nói rồi, Đại Vũ bày trận này, không chỉ để trấn áp Tương Liễu, vì ông ta hoàn toàn có thể giết Tương Liễu. Tác dụng thật sự của trận này là thay Thủy Tinh Cung, trấn giữ khe nứt giữa hai giới âm dương. Nên Tương Liễu không được chết, nó buộc phải sống. Nó sống thì toàn bộ sức mạnh đặc thù của long tộc đều còn đó, năng lượng của Thủy Tinh Cung cũng còn đó."
"Nhưng bị Định Hải Thần Châm tran áp như vậy, chịu khổ dưới loi điện Tử Phủ suốt hàng nghìn hàng vạn năm, dù Tương Liễu mạnh đến đâu, hồn lực cũng sẽ có ngày cạn kiệt. Huống hồ là trong loại tuyệt vọng này? Loại tuyệt vọng vô tận này là thứ dễ bào mòn linh hồn nhất. Vậy nên phải liên tục đút linh hồn cho nó ăn, giữ hồn lực và ý thức của nó luon tồn tại."
Nói xong, Bán Thiên Yêu rơi vào im lặng.
"Nhưng ... " Chị Mai gần như không thể tin nổi, "Chuyện này nghe quá tà ác! Nếu ông bảo là Minh Vương làm thì tôi còn tin, nhưng đó là Đại Vũ mà ?! Ông ấy là người mà loài người bọn tôi ... "
"Hừ, loài người!" Bán Thiên Yêu cười khẩy, "Tôi sống không biết bao nhiêu năm tháng, trải qua bao trận chiến ma thần lớn nhỏ, ngay cả hình thể cũng đổi mấy lần rồi, loài người mà tôi từng gặp, ngoài anh Lý, không có ai đáng tin."
"Này, ông nói thế hơi quá rồi đấy?" Ngay cả lão quái áo đỏ cũng nghe không lọt tai, còn liếc sang phía chị Mai, ý nói ở đây còn có một loài người đang đứng trước mặt ông đấy nhé!
Lông mày Bán Thiên Yêu nhướng lên, mang theo chút kiêu căng, hiển nhiên rất có trách nhiệm với câu nói vừa rồi của mình, nhưng nhìn sang chị Mai rồi vẫn giải thích thêm: "Tôi nói anh Lý tất nhiên bao gồm cả những người bên cạnh anh ấy.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!