Vô Hoa đương nhiên không phải Phật Đà.
Anh ta chỉ là một hành giả, mỗi bước đều đi trên con đường tu hành, mỗi bước đều nở hoa, mỗi đóa hoa đều là sự cảm ngộ và trưởng thành của anh ta.
Vô Hoa từ Thiên Trúc trở về đã không còn là Vô Hoa của ngày trước, anh ta chống trượng trúc trở về, đạp lên muôn hoa trở về.
Anh ta bước vào kết giới La Hán do đại sư Giác Chiếu thiết lập.
Con giao long giữa không trung hoàn toàn không để tâm việc một con kiến nhỏ bé như vậy tiến lại gần, điện quang trên sừng rồng lóe lên, mắt rồng chỉ chăm chăm nhìn vị hòa thượng đang chảy kim dịch kia.
Vô Hoa đi tới bên cạnh đại sư Giác Chiếu, dùng lực cắm mạnh cây trượng Tử Trúc xuống đất.
Ầm một tiếng, một luồng sóng xung kích màu tím lấy hai người làm trung tâm, lan ra bốn phía.
Tử quang tràn khắp hòn đảo, kết giới tan biến, mây sầu tiêu tán, sương trắng không còn.
Ánh mặt trời chiếu xuống, trên những tảng đá ngầm đen sì hoang vu kia lại bắt đầu mọc lên những măng trúc tím.
Măng trúc phá vỏ, từng đốt trúc vươn thẳng lên trời, chỉ trong chốc lát đã hình thành một rừng Tử Trúc.
Hải Không nhìn ma trợn tròn mat, con tưong là Quan Âm Đại Sĩ giáng lâm.
Mà đại sư Giác Chiếu ở trung tâm rừng trúc dường như cũng cảm nhận được luồng thiền phong trúc vận bất ngờ này, liền mở thất khiếu đang phong bế, dái tai buông xuống, đôi mắt chậm rãi mở ra.
Khi ông ấy nhìn thấy khắp nơi là Tử Trúc, lại nhìn khuôn mặt vị hòa thượng trẻ tuổi trước mặt, rồi ánh mắt dời sang cây trượng Tử Trúc trong tay Vô Hoa.
"Rễ Vạn Trúc?" Trên gương mặt Giác Chiếu tràn đầy nghi hoặc lẫn vui mừng, trong mắt lại rơi lệ, trong nước mắt lẫn cả sắc vàng và sắc máu.
"Đại sư nghỉ ngơi một chút đi." Vô Hoa nói.
Giác Chiếu khẽ lắc đầu: "Tôi đã nghe thấy lời kêu gọi của Linh Sơn, khổ hải vô biên, tương lai của Phổ Đà giao cho cậu."
Nói xong, hai mắt ông ấy lại khép lại, trong miệng lẩm nhẩm: "Nam mô Quan Thế Âm Bồ Tát ... "
Máu vàng dần dần thu lại, da thịt cũng theo đó mà khô héo, chẳng mấy chốc, một đời Phật tông đã biến thành một bộ xương khô.
Hải Không từ xa lao tới, quỳ rạp trước hài cốt của sư tôn, bi thương trào lên không kìm được, gào khóc một tiếng, rồi lại điên cuồng cười lớn, trong tiếng cười cuồng loạn niệm tiếp danh hiệu Phật mà Giác Chiếu chưa kịp niệm xong: "Nam mô Quan Thế Âm Bồ Tát ... "
Trên bầu trời vang lên một tiếng rồng ngâm dữ dội.
Rừng Tử Trúc đột ngột mọc ra trên đảo khiến cự long vừa phẫn nộ vừa bất an, ánh mắt ngưng tụ lửa giận, thân rồng cuốn cuồng phong, chiếc đuôi rồng khổng lồ cuốn theo sóng lớn ngập trời đánh tới.
Rừng Tử Trúc bị cuồng phong tàn phá, bóng trúc lay động.
Vô Hoa giơ hai tay lên, lòng bàn tay hướng lên trời.
Trong hư không hiện ra một đôi cự chưởng, lòng bàn tay sáng lên vạn tự kim quang, nâng đỡ trời, đón lấy một đòn quét của đuôi rồng.
Âm một tiếng vang lớn.
Hải Không chỉ cảm thấy trời long đất lở, chấn động dữ dội từ bên ngoài truyền thẳng vào đầu óc, trước mắt ông ta tối sầm, suýt nữa thì ngất đi.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!