Lâm Vân nhìn thấy đạo sĩ, mặc chiếc áo choàng xám rất bình thường, trên đầu búi tóc, cài cây trâm kiểu dáng rất cổ xưa không biết làm từ chất liệu gì.
Đạo sĩ trông hết sức tầm thường, nhưng không hiểu vì sao, chỉ cần ông ta đứng ở đó, xung quanh trở nên yên hòa nhạt nhòa, mưa máu gió tanh vừa rồi giống như bị làn gió nhẹ thổi tan đi vậy.
Nghe Đỗ Thanh Hồi và Đường Tịnh Huy gọi là sư phụ, tim Lâm Vân đập loạn lên, chẳng lẽ đạo sĩ này là ...
"Ông là sư phụ của anh rể tôi?" Lâm Vân nghĩ vậy, không nhịn được hỏi.
Đạo sĩ nhìn cậu ta cười hề hề nói: "Xem ra cậu chính là thằng nhóc nhà họ Lâm rồi?"
"Tôi tên là Lâm Vân."
“Ồ, Lâm Vân ... Mây trên cao của họ Lâm, rất có tiên ý, hợp với chí hướng lăng vân, không tệ không tệ. Tuổi còn nhỏ mà đã có thể kéo cung Thiên Vũ, giỏi lắm!"
Lâm Vân thấy Vân Dương Tử hòa ái dễ gần, lập tức thả lỏng, gãi đầu, có phần ngượng ngùng nói: "Anh rể dạy Vũ Bộ, tôi chỉ dùng để đánh nhau, không ngờ là để bắn cung."
"Ha ha ha ha ... " Vân Dương Tử cười lớn, nhận lấy cung Thiên Vũ từ tay Lâm Vân, “Điều tuyệt vời của Vũ Bộ đâu chỉ để đánh nhau bắn cung, đó là tinh túy tu hành cả đời của Đại Vũ, dung hòa tâm pháp vào trong bộ pháp, dẫm lên vì sao, sải bước theo chòm sao, thân mình tựa như những ngôi sao sáng, lòng chứa mặt trời mặt trăng, vũ trụ bao la, đều nắm trong từng bước chân."
Nói xong, chân khẽ động, liên tiếp bước mấy bước. Trong chớp mắt, gió mây biến ảo, Lâm Vân chỉ cảm thấy trước mắt vật đổi sao rời, trời đất lật đi lật lại, dường như cả thế giới đều nam dưới chân Vân Dương Tử.
Lúc này Lâm Vân mới tin ngoài trời còn có trời, cùng là Vũ Bộ, cậu ta thi triển ra khác hẳn anh rể, mà đạo sĩ trước mắt này thi triển ra, thần diệu hơn không biết bao nhiêu lần so với anh rể năm xưa.
Cậu ta đang mê mẩn say đắm, chợt nghe tiếng dây cung rung lên, vang dội tận mây xanh, thì ra là Vân Dương Tử nhẹ nhàng kéo cung Thiên Vũ.
Lâm Vân sững sờ, cung Thiên Vũ mà mình phải dùng đến một bước lên trời mới kéo nổi, trong tay đạo sĩ này nhẹ như gảy dây đàn.
"Sư phụ, sao sư phụ đến đây?" Đỗ Thanh Hồi hỏi.
Vân Dương Tử liếc nhìn bóng khổng lồ trên biển xa xa, thở dài nói: "Đây là tai họa năm xưa Đại Vũ chưa trừ được, sư phụ là hậu nhân của Đại Vũ, sao có thể không đến?"
Lâm Vân không nhịn được xen vào: "Ông vừa nói, Tương Liễu chín đầu tương sinh, giết là sẽ mọc, phải bắn rụng cả chín cái đầu cùng lúc, vậy làm sao làm được?"
Vân Dương Tử cười nói: "Có gì khó đâu? Cậu cứ nhìn cho kỹ, tôi chỉ làm mẫu một lần."
Nói xong, thân hình khẽ động đậy, người đã ở trên trăm trượng trên không trung.
Chỉ thấy ông ta kéo cung dài, nhấc chân lên, đạp lên thân cung.
Lâm Vân thầm nghĩ: 'Chẳng vẫn phải một bước lên trời sao?'
Cậu chăm chú nhìn không chớp mắt, rất muốn biết Vân Dương Tử làm cách nào để cùng lúc bắn rơi chín cái đầu của Tương Liễu, cho dù tốc độ bắn có nhanh đến đâu, cũng vẫn có trước có sau, không thể tính là đồng thời.
Đang cảm thấy không thể nào thì chợt thấy Vân Dương Tử chậm rãi đặt Định Hải Thần Châm lên dây cung, chân đang nhấc lên kia bước cong ra.
Lâm Vân bỗng thấy hoa mắt, không thể tin nổi nhìn lên bầu trời.
Không biết từ lúc nào, Vân Dương Tử trên trời đã biến thành chín người, mỗi người đều bước lên trời, kéo cung Thiên Vũ, giữ tư thế giống hệt nhau, nhắm thẳng vào chín bóng rồng trên biển.
Lâm Vân kinh ngạc đến ngây người.
Làm sao có thể làm được như vậy?
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!