Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)

Đống phế tích của đền Muktine sụp đổ sinh ra đóa hoa sen vàng.

Hoa sen vàng tỏa sáng, ánh sáng trải ra như sóng, tầng tầng lớp lớp dập dềnh thành biển vàng.

Thân thể Từ Hiểu Bắc nằm ngang trên hoa sen vàng, làn khói mờ mịt quấn quanh thân thể gã, lúc sáng lúc tối.

Lý Dục Thần ngồi xếp bằng bên cạnh đài sen, hai tay kết ấn, như tượng đá.

Thời gian dường như đông cứng ở khoảnh khắc này.

Cho đen khi Đinh Hương cuoi trau, giam lên Luc Hư Luan Chuyển của thời không quay trở về.

Cô ấy nhìn Bạch Thần đang canh giữ bên ngoài phế tích hỏi: "Tôi đi bao lâu rôi?"

Lục Hư Luân Chuyển vượt qua thời không, trong lúc vượt qua đại dương, cũng vượt qua dòng xoáy hỗn loạn của năm tháng. Đinh Hương đã dốc hết sức duy trì Lục Hư cân bằng, không bị dòng chảy dữ dội của thời gian cuốn đi, trở về đúng địa điểm và thời điểm đã đến.

"Toi thấy mặt trời lan xuống ba nghìn hai trăm sáu mươi chín lần, mọc lên ba nghìn hai trăm sáu mươi chín lần." Bạch Thần nhìn về bầu trời phía xa, nơi mặt trời vừa mới nhảy lên nói.

“Ồ, chín năm rồi!" Đinh Hương khẽ ồ lên, có chút xót xa nhìn Từ Hiểu Bắc đang nằm trên hoa sen vàng và Lý Dục Thần ngồi bất động bên cạnh, "Thật là làm khó anh Dục Thần rồi!"

Bạch Thần không nói gì.

Đây đâu chỉ là làm khó, quả thực là lấy mạng.

Là người trấn thủ nơi này và chứng kiến tất cả, suốt chín năm qua, anh ta chưa từng rời đi nửa bước, tận mắt nhìn thấy Lý Dục Thần dung hợp đài hoa sen màu vàng, thần tượng và kim cang trong phế tích đền Muktine thành ánh sáng màu vàng, rồi chậm rãi hợp thành đóa hoa sen màu vàng kia.

Mà Lý Dục Thần ngồi ở đó, từ đó không còn động đậy nữa. Sinh mệnh của anh đã hóa vào dòng ánh sáng vàng đang lưu động kia. Còn thân thể anh, đã hóa đá, sẽ giống như những tảng đá trong núi này, vĩnh viễn ở nơi đây, lặng lẽ chờ đợi phong hóa, bong tróc, cuối cùng hóa thành hạt bụi.

Bạch Thần không có quá nhiều thiện cảm với Lý Dục Thần, nhiều hơn là xuất phát từ sự kính sợ với việc anh tự mình ngộ đạo và sở hữu thực lực cường đại. Nhưng anh ta lo cho tâm trạng của Đinh Hương, anh ta yêu mến Đinh Hương, anh ta sẵn sàng vì Đinh Hương mà trả giá tất cả, giống như Từ Hiểu Bắc đang nằm trên hoa sen màu vàng vậy.

Thế nhưng Đinh Hương trông không quá đau buồn, chỉ là có chút u sầu.

"Tiểu Bắc, thứ tôi nợ anh, anh Dục Thần đã thay tôi trả rồi, bây giờ là chúng ta cùng nợ anh ấy."

Đinh Hương nhẹ nhàng nhảy xuống khỏi lưng trâu, buông sợi dây dắt trâu, đi đến bên hoa sen màu vàng.

Trong miệng cô ấy niệm chú, những ngón tay thon dài linh hoạt thay đổi thủ ấn, những tia sáng vàng đang chuyển động kia cuốn theo u hồn lúc sáng lúc tối chui vào thân thể Từ Hiểu Bắc.

Màu sắc của hoa sen màu vàng dần nhạt đi, cuối cùng hóa thành hư vô, làn da trên người Từ Hiểu Bắc biến thành màu vàng sáng lấp lánh.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện Azz. Vào google gõ: Truyện Azz để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!