Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)

Còn có đậu não, đậu hoa, canh đậu phụ, váng đậu, canh sệt đậu phụ, viên đậu phụ ... , tiện thể cả cách chọn đậu, xay đậu, cách chế tác quy trình làm đậu phụ cũng truyền dạy.

Ông chủ Vương nói sư phụ Vinh chưa từng hào phóng như vậy, sư phụ Vinh nói chẳng phải chỉ là đậu phụ sao, sau này để A Tứ có thể mỗi ngày đều ăn được đậu phụ của Ngọc Kỳ.

Ngũ Ngọc Kỳ học được làm đậu phụ, nhưng Lý A Tứ chưa từng ăn đậu phụ cô ta làm ngày nào, hai người đã hồn mỗi người một nơi.

Hôm nay còn không ít đậu phụ, có chút lãng phí. Ngũ Ngọc Kỳ nhẹ nhàng vuốt ve đậu phụ trên thớt, mềm mại như trẻ sơ sinh, lộ ra cảm giác nặng trĩu, trong ánh sáng hoàng hôn giống như từng khối bạch ngọc ôn nhuận.

"Bà chủ, cho bát canh đậu phụ."

Tiếng gọi kéo Ngũ Ngọc Kỳ từ dòng suy nghĩ xa xăm trở về.

Cô ta nhìn thấy trước cửa viện đứng người đàn ông.

“Xin lỗi, tôi thật sự quá đói rồi, giờ này các quán gần đây đều đóng cửa, nhìn thấy xe của cô, tôi đi theo đến đây, còn bán không?"

Người đàn ông có chút ngượng ngùng. Gương mặt anh ta rất tiều tụy, có vài phần phong trần, có vài phần lo lắng, nhưng ánh mắt rất trong trẻo, có một cỗ khí thế kiên định.

"Muốn nóng không? Nóng thì phải đợi chút, tôi đun nước nóng." Ngũ Ngọc Kỳ

nói.

"Không cần, lạnh cũng được." Người đàn ông nói.

“Vậy anh ngồi đi." Ngũ Ngọc Kỳ bê chiếc ghế dài cho người đàn ông, để anh ta ngồi xuống, rồi thuần thục múc nửa bát đậu phụ, thêm nước canh, thêm gia vị, bưng đến trước mặt người đàn ông.

Gió đêm cuối thu rất lạnh, có cảm giác như sắp vào đông, người đàn ông có chút co ro, nhưng vẫn uống hết bát canh đậu phụ nửa nguội nửa không kia.

"Ngon thật đấy! Tôi chưa từng ăn bát canh đậu phụ nào ngon như vậy! Có thể thêm bát nữa không? Chỉ là, có thể tôi không đủ tiền ... "

Người đàn ông cười hiền, từ túi áo lấy ra mấy tờ tiền giấy nhăn nhúm.

Thời buổi này, đã không còn mấy người dùng tiền giấy nữa. Ngũ Ngọc Kỳ làm ăn nhiều năm như vậy, cũng không thấy tiền giấy mấy lần.

“Không cần đâu, dù sao cũng là đồ bán còn thừa, tặng anh ăn vậy."

Ngũ Ngọc Kỳ múc cho người đàn ông thêm bát nữa.

Lần này, người đàn ông ăn rất chậm, từng miếng từng miếng, dường như sợ ăn hết quá nhanh.

Ăn đến cuối, anh ta vẫn còn thòm thèm chép miệng, thở dài nói: "Đáng tiếc thật, sau này sẽ không bao giờ ăn được bát canh đậu phụ ngon như vậy nữa!"

"Anh muốn ăn, sau này có thể thường xuyên đến, tôi bày sạp trong khu du lịch, năm giờ dọn sạp, sau năm giờ, anh cũng có thể đến đây, nếu còn dư, anh muốn ăn bao nhiêu cũng được, không lấy tiền anh." Ngũ Ngọc Kỳ nói.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!