Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)

Bảo vệ thấy Dương Cẩm Thành không để ý đến gã, vốn có chút tức giận, nhưng người đi tới là cô gái xinh đẹp, cơn giận dịu bớt, đang định trêu chọc cô cho vui, giải khuây ca trực, dù sao Dương Cẩm Thành ở chỗ ông chủ Hoàng chỉ là con chó ai cũng có thể đánh, người phụ nữ bên cạnh con chó ấy chắc cũng chẳng có gì ghê gớm.

Khóe miệng gã vừa nhếch lên nụ cười tà ác, bỗng thấy người phụ nữ kia khẽ giơ tay, gã cảm thấy ngực nghẹn, tim đập thịch rồi ngừng hẳn, toàn bộ lồng ngực co rút vào, như thể tảng đá lớn đập mạnh vào ngực, tiếp đó cả người bay ngược ra ngoài, ầm đâm sầm vào chòi gác.

Cả chòi gác đều sụp đổ, hai tên bảo vệ trong đống đổ nát thân thể vặn vẹo dính chặt vào nhau, không nhúc nhích.

Dương Cẩm Thành nhìn đến trợn mắt há miệng, gã không biết người phụ nữ này làm thế nào, nhưng gã hiểu, mình nhất định là đã gặp nhân vật thần tiên, nếu không sao có thể dẫn mình bay đi, có thể trong nháy mắt vung tay khiến hai người đàn ông cường tráng mất mạng?

Tiếng động làm kinh động người bên trong, Dương Cẩm Thành biết bên trong còn rất nhiều người, ngoài bảo vệ và tạp vụ, còn có đám tay chân do Hoàng Trạch Hạo nuôi, nghe nói có cả cao thủ luyện võ. Ở sơn thành nơi rồng ẩn hổ phục, trong nhà không có vài cao thủ võ lâm thực sự, sao dám xưng là ông chủ?

Dương Cẩm Thành không phải người nhát gan, nếu không cũng không thể kiên trì đến hôm nay vẫn kêu oan. Nhưng nhìn thấy nhiều tên mặt mũi hung dữ xông ra như vậy, chân gã vẫn có chút mềm nhũn.

Gã thấy Ngũ Ngọc Kỳ không hề sợ hãi bước vào cổng lớn, trong lòng thầm xấu hổ, hít thật sâu, ngẩng đầu đi theo.

“Ai ... "

Bốp! Người bay ra ngoài.

"Cô ... "

Bốp! Người bay ra ngoài.

"Ha ... "

Bốp bốp bốp! Mấy người bay ra ngoài.

Tóm lại không ai có thể đến gần nói trọn một câu, mà người phụ nữ kia chỉ như vậy bước về phía trước, cứ như đang trở về nhà mình.

Những người đến sau không dám tiến lên nữa, chỉ đứng từ xa nhìn, theo bước tiến của Ngũ Ngọc Kỳ mà lùi về sau.

"Dương Cẩm Thành!"

Cuối cùng cũng có người nhận ra, chỉ vào người phía sau Ngũ Ngọc Kỳ mà

nói.

Ngũ Ngọc Kỳ cũng không giết bừa, chỉ cần bọn họ giữ khoảng cách, cô ta cũng không ra tay.

Cứ như vậy đi xuyên qua vườn hoa và tiền sảnh, đến nội viện, nhìn qua đã không còn đường lùi.

Những người kia đứng trong giếng trời, không biết nên làm gì.

Dương Cẩm Thành nhìn thấy nỗi sợ hãi trong mắt bọn họ, thì ra những kẻ ngày thường không coi ai ra gì này cũng biết sợ.

Cửa nội sảnh mở ra, hai người bước ra.

Người trong giếng trời dường như thở phào nhẹ nhõm, tự động tránh sang hai bên, chui vào hành lang.

"Tôi chính là Hoàng Trạch Hạo." Người thân hình hơi mập, mặc đồ len ở nhà màu đen nói.

Ngũ Ngọc Kỳ nhìn gã, ánh mắt rất nhanh rơi vào người đi ra cùng Hoàng Trạch Hạo.

Người này gầy gò, đứng dưới mái hiên phía sau Hoàng Trạch Hạo trong bóng râm, cúi đầu, như thể chuyện ở đây không liên quan đến gã.

Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!