Đêm nay Quy Thành có thứ khí tức đặc biệt âm u rợn người, trong màn đêm bậc thang dài u ám kia giống như thông đến thế giới khác. Sương mù bao phủ ở cuối bậc đá, nơi đó chính là cổng lớn của Quỷ Thành -- Quỷ Môn Quan.
Duong Cẩm Thanh bưoc chan vao Quy Mon Quan, lạnh đen run len, vô thức co người. Chỉ là cổng vòm dựng bằng hai cây cột, nhưng trong và ngoài cổng như hai thế giới, ngoài cửa vẫn là cuối thu, trong cửa đã là giữa đông.
Ánh đèn mờ chiếu xuống cánh cổng đá xám tạo thành bóng tối, hai bên là tượng đá điêu khắc với gương mặt dữ tợn.
"Đứng lại!" Pho tượng đá đột nhiên mở miệng, “Đêm nay quỷ môn mở, không phận sự miễn vào."
Dương Cẩm Thành giật mình, nếu không có người bên cạnh đi cùng, e rằng đã hét lên rồi.
Anh ta là người ban địa Phong Đô, con đuờng này không biet đã đi bao nhiêu lần, nhắm mắt cũng có thể đi qua, bình thường tượng đá hai bên đến nhìn cũng lười nhìn, chỉ cảm thấy đều là mấy thứ ấu trĩ, lừa khách du lịch ngoại địa mà thôi.
Nhưng lúc này nhìn, vậy mà những pho tượng đó như đều sống dậy, đồng loạt quay đầu nhìn bọn họ, đôi mắt trắng dã trong màn đêm giống như lân hỏa thê lương.
Ngũ Ngọc Kỳ nhìn về phía Tân Bạch Phong.
Tân Bạch Phong chỉ có thể bước ra: "Là tôi, Tân Bạch Phong, môn hạ Thôi Phán Quan."
Trên vách đá bắn ra ánh sánh lạnh lẽo, cũng không biết là vật gì phát sáng, ánh sáng mờ mịt mà âm u, chiếu lên người Tân Bạch Phong.
Dương Cẩm Thành nhìn thấy trên người Tân Bạch Phong giống như có thứ gì như phù chú lóe lên.
"Ông đưa người phàm đến có việc gì?" pho tượng quỷ sai trước đó hỏi.
Tân Bạch Phong nhìn Dương Cẩm Thành: "Anh ta đến gõ trống kêu oan."
Đôi mắt quỷ trắng bệch của quỷ sai nhìn về phía sau lưng Tân Bạch Phong: "Vậy âm hồn đi theo phía sau ông là chuyện gì?"
“Gã cũng đến kêu oan." Tân Bạch Phong nói.