Cánh của từ từ mở ra, tiếng kẽo kẹt vang lên kéo dài, âm khí nồng đậm như sương mù, kèm theo tiếng quỷ khóc ẩn, luồng khí lạnh âm u ập thẳng vào mặt.
Tay Dương Cẩm Thành cầm dùi trống, đứng trước cửa điện, gió lạnh thổi qua, trong lòng đã không còn bất kỳ sợ hãi nào, chỉ còn sự kiên định. Anh ta biết, bản thân hiện tại đã không còn đường lui, đánh trống Đăng Văn, đã quyết định phải tố cáo nỗi oan này lên Âm Ty.
Ngũ Ngọc Kỳ cũng nhìn Dương Cẩm Thành bằng con mắt khác. Vốn dĩ cô ta định dẫn Dương Cẩm Thành vào chất vấn phán quan Âm Ty, nếu đối phương không nói lý lẽ, thì làm náo loạn Âm Ty, ép Nhị Bát Thần Nhân ra, hỏi rõ tung tích của Lý A Tứ.
Nhưng bây giờ cô ta không vội nữa, Dương Cẩm Thành đã có quyết tâm kêu oan, thì giúp anh ta hoàn thành tâm nguyện này, tuy rằng Ngũ Ngọc Kỳ không cho rằng quỷ thành này có thể giương cao chính nghĩa.
Còn về cái quy củ chó má phải gõ trống, Ngũ Ngọc Kỳ chẳng thèm quan tâm, trừ khi quỷ thành có thể giữ cô ta, nếu không cô ta sẽ dẫn theo Dương Cẩm Thành rời đi.
Vài tên quỷ sai lơ lửng bay ra, liếc nhìn bọn họ:
"Ai đánh trống?"
Dương Cẩm Thành lớn tiếng nói: "Là tôi!"
Bốn tên quỷ sai lập tức ùa lên, mấy sợi móc xích hư vô khóa chặt Dương Cẩm Thành, áp giải anh ta đi vào trong.
Ngũ Ngọc Kỳ thấy những móc xích này chỉ khóa người, không làm hại người, cũng không ngăn cản.
Cô ta theo phía sau đi vao, cung khong ai ngan co ta, co le la vì Tan Bạch Phong ở bên cạnh.
Trong điện Âm Ty u ám, bốn phía bày đầy đèn đá, ánh đèn lúc sáng lúc tối, chiếu rọi những bích họa Âm Ty trên vách đá trong điện, trên bích họa vẽ đầy đủ loại cực hình trong địa ngục, khiến người ta không rét mà run.
Chính giữa đại điện, sắc mặt phán quan âm trầm ngồi trên đài cao, ông ta mặc huyền bào, đội mũ đen, hai mắt trũng sâu, toát ra uy nghiêm cùng lạnh lẽo.
"Đây là thầy của tôi, phán quan Phong Đô - Thôi Ngọc." Dĩ nhiên câu này là Tân Bạch Phong nói cho Ngũ Ngọc Kỳ nghe.
Ngũ Ngọc Kỳ khẽ gật đầu, nhìn khí thế nghiêm ngặt trong đại điện này, có chút hiếu kỳ, cảm thấy buồn cười -- vậy mà bọn họ thật sự dựng lên nơi thẩm phán như thế này, nếu không phải bản thân có tu vi không cạn, còn thật sự tưởng đã đến Âm Tào Địa Phủ rồi!
"Dưới đường là ai?"
Giọng của Thôi phán quan như gió lạnh lướt qua khe hở.
"Oan uổng! Oan uổng! Hu hu ... "
Dương Cẩm Thành còn chưa lên tiếng, âm hồn của Hoàng Trạch Hạo đã nhào tới quỳ rạp trên đại đường, liều mạng dập đầu về phía Thôi phán quan, tuy rằng gã dập thế nào cũng không phát ra tiếng.
"Uy -- Vũ -- "