Cuối cùng Ngũ Ngọc Kỳ cũng hiểu rõ tình hình.
Hóa ra hiện tại Lý A Tứ không phải là Lý A Tứ hoàn chỉnh, mà là hợp nhất với Minh Khiêm Quân, tương đương với việc Lý A Tứ mượn đài sen cấp chín tái tạo thân thể, còn đài sen cấp chín mượn Lý A Tứ để đoạt được hồn phách.
Bọn họ là quan hệ nương tựa lẫn nhau, hoặc có thể nói đã dung hợp thành một. Điều này vừa khéo ứng nghiệm lời của Lý Dục Thần, A Tứ đã không còn là A Tứ của trước kia nữa.
“Không thể để anh ấy tiếp tục như vậy, anh ấy hoàn toàn hiểu sai đạo của công tử, dã tâm và thù hận của anh ấy sẽ hại anh ấy!" Ngũ Ngọc Kỳ nói.
"Cô nói không sai." Dã Trọng nói, "Anh ta tiếp tục như vậy rất nguy hiểm, sớm muộn cũng gây ra sai lầm lớn."
"Làm sao mới cứu được anh ấy?" Ngũ Ngọc Kỳ hỏi.
“Hê, nhóc con, rõ ràng cô đã biết, trong lòng tên rùa đen đó còn có người phụ nữ khác, cô vẫn muốn cứu anh ta sao?" Du Quang hỏi.
Ngũ Ngọc Kỳ kiên định nói: “Bất kể thế nào, tôi đều sẽ cứu anh ấy."
Dã Trọng trừng Du Quang: “Em bớt nói vài câu không ai nói em câm đâu! Nhóc con đừng nghe nó, người phụ nữ đó đã chết rồi, người chết sao có thể tranh với cô được?"
Ngũ Ngọc Kỳ thở dài, lộ ra vẻ cười khổ: "Chính vì cô ta đã chết, tôi mới không có cách nào tranh với cô ta. Tôi không thể tranh thắng người chết, cho dù A Tứ khôi phục, cô ta cũng sẽ ở sâu trong lòng anh ấy, vĩnh viễn không thể xóa đi."
Dã Trọng và Du Quang đều ngẩn ra, hai cái đầu to dường như rất khó hiểu loại tình cảm chốn nhân gian này.
Du Quang có chút không kiên nhẫn, nói: "Ây da, làm người đúng là phiền phức, yêu yêu đương đương, còn khó hơn đoán câu đố. Nói thẳng đi nhóc con, cô thật sự muốn cứu anh ta à?"
"Đương nhiên!"
“Chuyện gì cũng chịu làm?"
“Chuyện gì cũng chịu làm."