Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)

"Lưu Sùng Tuấn, vội làm chưởng môn đến vậy sao? Sư phụ cậu vẫn còn sống, cậu còn chưa phải là tông chủ Vạn Tiên Tông, mà đã dám kết bè kết phái, giết hại đồng môn?" Cao Hề lạnh lùng nhìn Lưu Sùng Tuấn.

"Ai mới là người voi làm chưong mon, trong lòng ông tự rõ." Lưu Sùng Tuấn

nói.

"Ha ha, dám nói chuyện với tôi như vậy, cũng có gan đấy! Đúng là đồ đệ giỏi mà Tự Vân Dương dạy ra!" Cao Hề cười khẩy.

"Tiền bối, là Khương Tử Phong ra tay trước, đại sư huynh bất đắc dĩ mới phản công." Hướng Vãn Tình giải thích.

"Cô coi tôi là lão hồ đồ sao?"

"Tiền bối ... "

"Lão Thập Thất!"

Hướng Vãn Tình định giải thích tiếp, nhưng bị Lưu Sùng Tuấn ngăn lại.

"Không cần giải thích với lão ta, chuyện thế nào trong lòng lão ta biết rõ. Muội dẫn Lâm Vân và Nghiêm Cẩn ra ngoài trước, chuyện ở đây giao cho huynh, huynh sẽ cho lão ta một câu trả lời."

Hướng Vãn Tình không ngờ đại sư huynh luôn trầm ổn bình tĩnh hôm nay lại dứt khoát quyết liệt như vậy. Nhưng nghĩ lại cũng đúng, chuyện này khả năng cao là do Khương Tử Phong và Cao Hề cùng bày ra. Chính vì có Cao Hề ở đây, Khương Tử Phong mới dám làm càn như vậy, ra tay giết đại sư huynh.

Xem ra hôm nay họ đã quyết tâm lấy mạng đại sư huynh.

Cô ấy hiểu ý của đại sư huynh, để cô ấy dẫn Lâm Vân và Nghiêm Cẩn rời đi là để bảo toàn tính mạng cho ba người, đồng thời mang chân tướng ra ngoài.

"Được, muội đưa họ ra ngoài." Hướng Vãn Tình nói.

"Hừ, hai thằng nhóc này trộm bảo vật, gây chuyện thị phi, tội đáng chết. Muốn đi, đâu có dễ như vậy!"

Cao Hề nói xong, ngón tay khẽ búng.

Một điểm chân ý vô hình đánh vào kiếm Thuần Quân.

Kiếm ý nặng nề kia lập tức tiêu tán vô hình, thân kiếm nặng ngàn cân bay vút ra ngoài, phụp một tiếng xuyên thủng tường đại điện, hóa thành một tia lưu quang, xuyên qua biển mây mênh mông, rơi vào núi Vô Thứu phía xa.

Tiếp đó, Cao Hề vươn tay ra, quyển trục tranh Sơn Hà Xã Tắc liền bay vào tay lão ta.

"Nếu sự việc bắt đầu từ bức tranh này, thì cũng kết thúc bằng chính nó. Kẻ trộm tranh, cùng với đại sư huynh bao che cho các cậu, đều vào trong giang sơn của bức tranh này mà sống nốt nửa đời sau đi!"

Nói xong, lão ta vung tay lên, quyển trục mở ra thành tranh, bay về phía nhóm Lưu Sùng Tuấn.

"Không ổn!"

Lưu Sùng Tuấn vội vàng triển khai thân pháp. Vì hai tay bị thương không thể dùng lực, anh ta chỉ có thể dùng chân khí kéo ống tay áo và đai áo, cuốn lấy Lâm Vân và Nghiêm Cẩn, nhanh chóng rút lui.

Nhưng bức tranh như bóng với hình, bất kể tốc độ của họ nhanh đến đâu, di chuyển sang trái sang phải đến mức nào, cũng không thể tránh khỏi.

Lâm Vân chỉ cảm thấy bức tranh càng lúc càng lớn, mở ra như vòm trời. Ban đầu còn nhìn rõ cảnh trong tranh, về sau chỉ thấy bóng núi trùng điệp, đường nước xa xăm, trời đất mênh mông, sương khói mờ ảo.

Trong chốc lát, họ đã rơi vào một vùng đầm lầy mênh mông, không biết mình đang ở đâu.

Cao Hề vẫy tay một cái, thu bức tranh lại, rồi hất ra phía sau, bức tranh liền treo trên tường đại điện.

"Lâm Vân và Nghiêm Cẩn trộm chí bảo, Lưu Sùng Tuấn thân là đại sư huynh lại bao che, giết hại đồng môn. Nay tôi thu họ vào bức tranh thần, treo tại đại điện này để cảnh tỉnh hậu nhân Thiên Đô."

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!