Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)

Không phải anh biết đọc khẩu hình, cũng không phải thần thức của anh mạnh đến mức có thể đi sau vao ký ức của rồng để tìm kiếm những thứ mà ngay cả bản thân rồng cũng không nghe rõ.

Mà là đoạn kiếm vũ và sát quyết ca này, anh sớm đã từng lĩnh giáo, hơn nữa còn học được rồi.

"Giết ... Giết ... Giết ... Giết ... "

Khi chữ "giết" thứ bảy có sức nhiếp hồn đoạt phách thốt ra, thân hình bóng đen đột nhiên dừng, phảng phất thời gian cũng vì khoảnh khắc này mà ngưng đọng.

Ngay sau đó, kiếm khí đen thô vô cùng to, giống như nộ long thức tỉnh từ thời viễn cổ xông ra biển lớn, kèm theo khí thế hủy trời diệt đất, thẳng xông lên trời.

Dường như sức mạnh ẩn chứa trong kiếm khí có thể hủy diệt mọi vật hữu hình vô hình trên đời, nơi nó đi qua, không gian như tờ giấy yếu ớt bị xé toạc, lộ ra từng khe nứt đen kỳ dị, như thông đạo dẫn tới vực sâu vô tận.

Tiếp đó, chỉ nghe tiếng vang giòn lớn, như lưu ly trân quý nhất thế gian trong khoảnh khắc vỡ tan, toàn bộ bầu trời m ầm sụp đổ.

Khắp trời kiếm tiên bị kiếm khí đen cuồn cuộn nuốt chửng trong nháy mắt, ánh sáng trường kiếm trong tay bọn họ lập tức tiêu tán, như chưa từng tồn tại, tiếng kêu thảm cũng bị tiêu diệt trong sức mạnh hắc ám vô tận này.

Chớp mắt, bầu trời như bị bàn tay vô hình mở ra cánh cổng máu, mưa máu trút xuống như thác. Cơn mưa máu bị bóng tối ăn mòn, giống như nước dãi của ác ma, rơi xuống đất.

Hoa cỏ cây cối nhanh chóng khô héo với tốc độ mắt thường có thể thấy, lá xanh trong nháy mắt chuyển vàng, cuộn vào, rồi hóa thành bột mịn. Dường như sức sống bị bàn tay vô hình rút đi, mặt đất bắt đầu run rẩy, nứt toác, từng khe rãnh sâu không thấy đáy xuất hiện.

Đất vốn phồn thịnh lan dần trở nên tĩnh mịch, như bức tranh tận thế từ từ mở ra, biến thành vô tận Hoang Trạch.

Bóng đen đứng trên đất hoang vu, giơ kiếm hướng trời, điên cuồng cười lớn.

“Ha ha ha ha, tôi chỉ dùng nửa kiếm, mấy người đã chết sạch ... "

Nhưng gã nói được một nửa, đột nhiên dừng.

Nhìn cảnh tan hoang trước mắt, bỗng nhiên gã quỳ gối xuống đất, bi thương kêu lên:

"Tôi hiểu rồi! Thánh nhân cũng hối hận, mà cuối cùng tôi cũng không phải thánh nhân ... "

Hình ảnh đến đây, như mực loang ra, dần nhạt đi, hư ảnh cùng thế giới trước mắt chồng lên nhau.

Lý Dục Thần ngẩn người hồi lâu, không ngờ từ trong ký ức của rồng có được câu chuyện như vậy.

Điều này hiển nhiên không phải vấn đề của anh, nếu đây là câu trả lời của rồng, thì chính là trả lời không đúng câu hỏi.

Có lẽ rồng cũng không hiểu anh hỏi gì, hoặc trong ký ức của rồng, đoạn này mới là sâu sắc nhất, còn những ký ức khác, đã sớm theo năm tháng mà phai nhạt.

Lý Dục Thần không có được đáp án mà anh muốn, nhưng những thứ trong đoạn ký ức này hiển nhiên càng quý giá hơn.

“Thánh nhân cũng hối hận, mà cuối cùng tôi cũng không phải thánh nhân ... "

Rốt cuộc câu nói này có ý nghĩa gì?

Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazz.me. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!