Trương Tích Khôn nhìn thấy Lao Hạo Cường và Cừu Bá Vũ bỏ mặc đồng môn, từ điểm yếu của đại trận am binh thoat ra, lại cung nhau hướng về doanh trại đồng đạo Huyền Môn vừa tụ tập dưới chân núi Côn Luân, lập tức hiểu ra bọn họ định làm gì.
"Hai người này thật khốn kiếp, không màng sống chết của đồng môn, tự mình chạy trốn, giờ lại còn muốn đi hại đồng đạo nữa."
"Cứ để bọn họ đi hại, ai mà mắc lừa hai người đó thì cũng chẳng phải người tốt lành gì." Trương Đạo Viễn nói.
Trương Tích Khôn lại lắc đầu: "Người đến đây, tuy có kẻ tiểu nhân thấy lợi quên nghĩa, nhưng phần lớn là những người không rõ chân tướng, nhất là lớp hậu bối của các phái, tu hành chưa quá mấy chục năm, đang ở độ tuổi đẹp nhất, chết uổng ở đây thì thật không đáng. Những người này vô tội mà!"
Trương Đạo Viễn nói: "Cũng chưa chắc vô tội, ít nhất là ngu."
Trương Tích Khôn nói: "Ai mà chưa từng ngu? Năm xưa ông và tôi chẳng lẽ chưa từng làm chuyện ngu sao?"
Trương Đạo Viễn im lặng, nhớ lại năm đó ở Thiên Tinh Quán tại Hòa Thành, quả thực mình từng làm không ít chuyen ngu ngốc. Neu không nhờ Lý Dục Thần rộng lượng, vừa trừng phạt vừa cho cơ hội ngộ đạo tu hành, thì đâu có ngày hôm nay
Ông ta còn đang suy nghĩ, chợt nghe Trương Tích Khôn nói: "Không được, tôi phải đi ngăn bọn họ."
Nói xong liền đi xuống doanh trại tu hành dưới núi.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!