Mẫn Đông Quân cầm chén rượu trên tay, có chút chần chừ, không dám uống.
Trong lòng Phương Ninh An âm thầm cười lạnh, nhưng ngoài mặt lại nói: "Yên tâm, rượu này không có độc. Chỉ là rượu của Phong Đô chúng ta, khác với rượu nhân gian một chút, không biết ngươi uống có quen không thôi."
Dứt lời, anh ta tự mình nâng chén lên, một hơi uống cạn.
Mẫn Đông Quân lúc này mới yên tâm, nói: "Đa tạ tướng quân ban rượu."
Ông ta vừa định uống, thì bỗng nghe bên dưới có một đệ tử Tinh Hải Môn lớn tiếng nói: "Không được uống!"
Mẫn Đông Quân dừng lại, ngạc nhiên hỏi: "Vì sao?"
Người kia nói: "Sư thúc, chúng ta là Huyền Môn chính đạo, sao có thể cùng uống rượu với những ác quỷ này? Hôm nay đã là tù nhân dưới tay chúng, cùng lắm cũng chỉ là một cái chết, coi như không thẹn với tổ sư truyền đạo, sư tôn truyền pháp. Nếu uống chén rượu này, tức là làm bạn với quỷ, giúp kẻ xấu làm điều ác, từ đây vạn kiếp không siêu sinh!"
Mẫn Đông Quân bị chính một đệ tử của mình mắng như vậy, làm sao còn giữ được thể diện, quát lớn: "Ngươi thì biết cái gì! Thức thời mới là trang tuấn kiệt! Chúng ta tu hành là để trường sinh, chứ đâu phải để đi tìm cái chết! Tướng quân khoan hồng độ lượng, không giết chúng ta, đó đã là đại ân đại đức, sao còn dám nói những lời như thế!"
"Sư thúc!" Người kia đau lòng đến cực điểm: "Tinh Hải Môn ta tuy không phải đại môn phái gì, nhưng cũng truyền thừa ngàn năm, hương khói chưa từng đứt đoạn, chưa bao giờ xuất hiện kẻ bại hoại! Quan Chủ Khúc của Xích Vân Quan còn có thể xả thân vì nghĩa, chúng ta sao lại không thể! Chết thì chết, thân này giao cho Thiên Đạo, giao cho chúng sinh thiên hạ mà thôi!"
Mẫn Đông Quân giận dữ: "Ngươi dám nói ta là bại hoại ?! "
Ông ta quăng mạnh chén rượu trong tay xuống. "Chát!" một tiếng! Chén rượu vỡ tan trên mặt đất. Ông ta lao thẳng lên, tát một cái như trời giáng vào mặt người đệ tử kia.
Lúc này ông ta đã được tháo xích khóa hồn, pháp lực khôi phục được ba phần, lại quên mất rằng trên người đệ tử kia vẫn còn xuyên xương quai xanh, căn bản không có pháp lực hộ thể. Bị một chưởng này của ông ta, làm sao chịu nổi, chỉ nghe một tiếng "rắc" giòn tan, nửa cái đầu đã không còn.
Mẫn Đông Quân hơi sững lại, nhưng cũng không hề thương xót, còn lớn tiếng quát: "Kẻ nào dám nói nhăng nói cuội nữa, hắn chính là gương đấy!"
Phương Ninh An không nói một lời, chỉ nâng chén rượu, lạnh lùng ngồi nhìn tất cả.
Mẫn Đông Quân quay người lại, cúi người với Phương Ninh An: "Để tướng quân chê cười rồi."
Phương Ninh An gật gù: "Mỗi người một chí, không thể cưỡng ép. Thế này đi, các ngươi ở đây, bất kể thuộc môn phái nào, giờ hãy đứng thành hai hàng. Bằng lòng đầu hàng thì sang đứng bên trái, cùng hàng ngũ với Mẫn Môn Chủ. Không bằng lòng thì đứng sang bên phải, ta cũng không làm khó, cho các ngươi một cái chết nhẹ nhàng."
Phía dưới trước tiên là một sự im lặng như tờ, từng người như cọc gỗ, đứng bất động tại chỗ.
Qua một lúc lâu, cuối cùng cũng có một người bước ra, đi sang bên trái, đứng sau lưng Mẫn Đông Quân.
Chẳng mấy chốc, lại có thêm một người đi ra, xếp hàng phía sau bọn họ.
Tiếp đó, hết người này đến người khác lục tục bước ra khỏi hàng, đi sang bên trái, xếp thành một hàng sau lưng Mẫn Đông Quân.
Những người con lại nhin người nay rồi lại liếc người kia, dường như còn đang do dự điều gì.
Đột nhiên, có một người lớn tiếng nói: "Cùng lắm là chết mà thôi, có thể cho ta một cái chết nhẹ nhàng, ta cũng mãn nguyện rồi!"
Hắn bèn sải bước sang bên phải, một mình đứng đó, kiêu ngạo ngẩng đầu cười lạnh, nhìn hàng người bên trái như đang nhìn một đám hề.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!