Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)

Phải biết việc này không dễ làm.

Mặc dù họ từng tham gia chế tạo tranh Sơn Hà Xã Tắc, nhưng họ chỉ là người tham gia, không phải người thiết kế, với tư cách là pháp khí không gian, cơ quan cốt lõi và mật khóa không nằm trong tay họ.

Nếu không, họ đa sớm thả Lâm Vân và Nghiêm Cẩn ra rồi, cũng không cần cầm cây bút lông làm tạm từ lông quạ mà vẽ tới vẽ lui ở đó.

Mà bây giờ, họ đã thành công phong ấn Âu Dương Sương vào trong, ngăn chặn nguy cơ cực lớn.

Phải biết, Âu Dương Sương đã ăn Ma Phu Đan, trúng độc Ma Phu.

Ma Phu là thứ gì, người khác không biết, nhưng họ thì biết rất rõ.

Ma Phu là đại ma đầu siêu cấp thời thượng cổ, có truyền thuyết nói là hóa thân của Thiên Ma, cũng có truyền thuyết nói là con của Thiên Ma, còn có cách nói khác cho rằng Ma Phu cũng là ma từ vực ngoại, từng là đại tướng dưới trướng Thiên Ma, sau đó vì quan niệm không hợp với Thiên Ma, mà bị thiên ma lưu đày xuống Minh Giới.

Ma Phu Đan chứa đựng hồn của Ma Phu, cần tìm phụ nữ thích hợp cho uống, độc Ma Phu sẽ xâm nhập sâu vào huyết mạch của phụ nữ, thai nghén ma thai. Đợi đến khi ma thai trưởng thành, sẽ xé toạc bụng mẹ, chui ra nuốt lấy thân thể mẹ, trưởng thành thành ma hoàn chỉnh.

Thứ này không chỉ ma lực mạnh mẽ, quan trọng là, nó là thứ hiếm hoi ngoài Thiên Ma có thể đánh thức quân ma vực ngoại đang ngủ say dưới lớp huyền băng.

Họ không muốn giết Âu Dương Sương, không thể để mặc Ma Phu trong cơ thể cô ta phát tác, nghĩ ra cách này, đưa Âu Dương Sương vào trong tranh Sơn Hà Xã Tắc.

"Trong tranh không có năm tháng, chỉ cần con nhóc này biết giữ nguyên tâm, không vận hành chân khí, ma thai sẽ không trưởng thành." Dã Trọng nói.

“Vậy để cô ta ở mãi trong tranh sao?" Du Quang nói, "Cũng phải thả ra chứ."

Dã Trọng nghĩ lúc lâu rồi nói: "Ôi cái này khó rồi, hình như không thả ra cũng không được, thả ra thì chắc chắn không được."

“Vậy làm sao?"

"Sao anh biết làm sao?

"Việc thả cô ta hay không nói sau, trước tiên phải thả ba người kia ra." Du Quang nói.

“Ừm, đúng, trước tiên thả ba người kia ra." Dã Trọng gật đầu nói.

Lấy cây bút làm từ lông quạ kia ra, nắm sấp xuống đất vẽ lên bức tranh.

Muốn cứu người từ trong tranh ra, khó hơn nhiều so với việc phong ấn người vào trong.

"Haizz, cây bút này thực sự không được, anh không mượn được lực!" Dã Trọng nói rồi ngẩng đầu nhìn Du Quang, “Hay là dùng tóc của em thử xem?"

Du Quang lắc cái đầu to liên tục: "Sao được? Tóc em mà mất, chẳng phải thành đầu trọc rồi sao?"

"Đầu trọc không tốt sao? Em xem đồ tử đồ tôn của A Di Đà Phật đều cạo đầu trọc, chẳng phải cũng rất tốt sao?"

"Tốt cái gì!" Du Quang nói, “Bản thân A Di Đà Phật cũng không cạo đầu trọc, đồ tử đồ tôn của ông ta cạo đầu trọc, thật kỳ quái!"

"Rốt cuộc em có cho không?"

"Tại sao phải dùng của em? Tóc anh không được sao?"

"Anh đã chết rồi, bây giờ là quỷ tu, tóc không phải tóc thật."

“Chết tiệt, anh chết rồi, chẳng lẽ em chưa chết? Anh là quỷ tu, em cũng là quỷ tu. Nếu không biến thành quỷ, với bản lĩnh trước kia, đã sớm thả bọn họ ra rồi, còn cần anh cầm bút lông vẽ tới vẽ lui à!"

Dã Trọng cũng phiền não, cầm bút, chống cằm, ngồi đó nghĩ cách.

"Ê, em nhớ ra rồi, có phải bên cạnh Lý phu nhân có con Hoàng Đại Tiên không?" Mắt Du Quang đột nhiên sáng lên.

Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!