Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)

Hai luồng kiếm quang từ phía sau lưng Khương Tử Phong bằn ra, đâm thẳng xuống đất. Chỉ nghe "keng! Keng!" hai tiếng giòn vang, mặt đất đã hóa lại thành huyền ngọc cứng rằn, chỉ còn lưu lại hai hố sâu do kiếm khí đâm xuống.

"Đuổi theo!" Khương Bình và Khương Thành đồng loạt phi thân lên.

"Không cần đuổi!" Sắc mặt Cao Hề trầm xuống. "Hai tên đó rất khó chơi, cứ để chúng đi. Chỉ cần còn ở trong Thiên Đô, bọn chúng chạy không thoát lòng bàn tay ta!"

Lúc này Khương Tử Phong mới thở nổi lại. Chỉ trong khoảnh khắc vừa rồi, sức mạnh của Cao Hề suýt nữa đã làm vỡ kinh mạch anh ta, khiến nguyên thần bay khỏi xác.

"Lão tổ, hai người đó là ai vậy?" Anh ta vẫn còn hơi mơ màng, chỉ biết hai lão lùn đầu to đã mang xác Tứ sư huynh đi.

"Ngươi không cần quan tâm, chỉ cần làm theo kế hoạch của ngươi là được." Cao Hề

nói.

"Nhưng mà, Tứ sư huynh đã mất tích, cháu phải nói với các sư huynh sư tỷ khác thế nào?”

'Cây đàn gãy còn ở đây, trên đàn có vết máu và tàn hồn của hắn. Ngươi cứ nói đây là thứ ngươi liều mạng đoạt về từ chiến trường, chỉ tiếc không giành lại được thi thể."

"Chuyện này ... " Khương Tử Phong có chút do dự, ngẩng đầu lên lại bắt gặp ánh mắt lạnh băng của Cao Hề, lập tức cúi gằm xuống, không dám nhìn thẳng, vội đáp: "Vâng, cháu đi làm ngay."

Anh ta liền dẫn theo Khương Bình, Khương Thành rời khỏi vườn Thiên Quỳnh.

...

Ở phía tây bắc Thiên Đô, có một ngọn núi nhỏ lộn ngược lơ lửng nơi góc trời. Nơi này đã thuộc rìa ngoài Thiên Đô, vô cùng hoang vắng, đá đen và băng trắng chất chồng lên nhau, ghép thành một cảnh tượng quái lạ.

Bóng người lóe lên giữa hư không, Dã Trọng và Du Quang mỗi người ôm một nửa đoạn thân thể còn cao hơn cả chính mình, hiện ra trên mặt tuyết.

Hai người đặt thi thể Tăng Ức Chi xuống, kéo lê một đoạn trên tuyết rồi ghép hai nửa lại với nhau.

"Chết chưa?" Du Quang hỏi.

"Gần như chết rồi." Dã Trong đáp.

"Chết là chết, sống là sống, gần như chết là thế quái nào?"

"Tu vi tiểu tử này cũng được, thần cung rất kiên cố."

"Thần cung kiên cố thì ích gì? Hồn đều mất sạch rồi!"

"Không, hần vẫn còn hồn."

"Còn hồn? Hồn ở đâu?"

"Trong thần cung của han giấu một nốt nhạc, trên đó bám một tia tàn hồn."

"Vậy là, hằn còn cứu được?"

"Không, không cứu nổi."

"Chẳng phải vẫn còn tàn hồn sao? Tu vi đến cảnh giới như hằn, hồn phách tiêu tan đi cũng đâu tiêu tan nhanh vậy. Cộng thêm có tôi với ông, giúp hắn hoàn nguyên hồn phách chắc cũng không khó chứ?"

"Hoàn nguyên hồn phách thì không khó, vấn đề là ... " Dã Trọng nhìn thi thể Tắng Ức Chi, nhăn nhó gãi đầu: "Ông hiểu âm luật không?"

"Không." Du Quang lắc đầu.

"Đó đấy. Hai ta đều mù tịt âm luật, chẳng có cách nào tách tia tàn hồn kia ra khỏi nốt nhạc. Không tách được, mấy bước sau cũng không thể làm được."

"Đúng là vấn đề khó, xem ra phải tìm một người tinh thông âm luật trước thì mới cứu nổi hắn."

"Tôi thấy không chỉ cần tinh thông âm luật đâu, e là nốt nhạc này còn mang ý nghĩa đặc biệt."

Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!