Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)

Hoàng Đại Sơn vừa bước vào Thiên Môn, tia chớp kia đã như một ngọn roi lấy mạng, bao trùm theo tiếng sấm động trời, bổ thẳng về phía ông ta với tốc độ sấm sét nhanh như chớp. Đồng tử Hoàng Đại Sơn co rụt lại, hoàn toàn không kịp phản ứng quá nhiều, chỉ cảm thấy một luồng sức mạnh hủy thiên diệt địa cuồn cuộn ập đến, cả người bị đánh văng ra ngay lập tức, ngã phịch xuống đất.

"Đại Sơn!" Mọi người kinh hãi thốt lên, giọng của Bạch Kinh Kinh lại càng sắc nhọn, mang theo vẻ hoảng loạn và lo lằng vô hạn.

Hoàng Đại Sơn chật vật đứng dậy, khóe miệng rỉ máu, mặt đầy chấn động và không cam lòng. Ông ta còn chưa kịp hiểu rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, lại một tia chớp nữa mãnh liệt bổ xuống. Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, quanh thân Hoàng Đại Sơn lóe lên tia sáng, lúc cấp bách đã hiện nguyên hình -- một con chồn có thân hình to lớn. Chiếc đuôi chồn vạn năm phía sau mà Lý Dục Thần đã nối cho ông ta, lúc này lóe lên những tia sáng kỳ lạ, giống như một tấm khiên kiên cố, dốc sức đón nhận đòn tấn công của thiên lôi.

"Có pháp trận!" Nhóm người Ân Oanh kinh hãi kêu lên, "Đại Sơn cẩn thận, mau quay

lại!"

Nhưng Hoàng Đại Sơn dường như không nghe thấy tiếng của bọn họ, chỉ dốc hết sức chống chọi với tia chớp.

Lâm Mộng Đình nghiêm mặt: "Đây là Thiên Kiếp Lôi!"

"Thiên Kiếp Lôi?" Ân Oanh kinh hãi nói, "Nhưng chẳng phải anh Lý đã giúp Đại Sơn vượt qua thiên kiếp rồi sao?"

"Lần độ kiếp đó, một nửa là nhờ Dục Thần giúp đỡ, một nửa là công lao của chiếc đuôi chồn." Lâm Mộng Đình lắc đầu nói, "Kiếp, rốt cuộc vẫn phải tự mình vượt qua."

"Nhưng tại sao lại xảy ra thiên kiếp ở đây?"

"Bởi vì đây là Vạn Tiên Môn, có pháp trận khẳc chế đặc biệt đối với loài yêu, yêu khí của Đại Sơn quá mạnh nên đã dẫn phát Thiên Kiếp Lôi, làm gia tăng uy lực của pháp trận."

"Đại Sơn, tôi đến cứu ông!" Bạch Kinh Kinh bất chấp tất cả lao về phía Thiên Môn.

Nhưng co ta vừa bưoc chan vao Thien Mon, thien loi con manh liet hon trước đa am ầm giáng xuống, từng đạo tia chớp đan xen thành một mạng lưới điện khủng khiếp, bao trùm hoàn toàn cô ta và Hoàng Đại Sơn. Bạch Kinh Kinh cũng thuộc loài yêu, cô ta là nhím trắng thành tinh, trong dân gian gọi là bạch tiên, lần này tiến vào Thiên Môn không nghi ngờ gì đã kích hoạt cơ chế phòng ngự mạnh mẽ hơn.

"Kinh Kinh!" Hoàng Đại Sơn phát ra tiếng kêu gấp gáp, ông ta dùng hết toàn lực, dùng chiếc đuôi chồn chống đỡ một vùng an toàn tạm thời cho Bạch Kinh Kinh, nhưng đòn tấn công của thiên lôi cứ hết đợt này đến đợt khác, hai người dần rơi vào đường cùng.

Nhóm người Ân Oanh thấy vậy thì sốt ruột như lửa đốt, lập tức muốn xông vào cứu người.

Lâm Mộng Đình lại đưa tay ngăn bọn họ lại: "Đừng nóng nảy! Đây là kiếp số của bọn họ, người ngoài không giúp được gì đâu. Nếu ngay cả cửa này mà họ cũng không qua được, thì con đường tiếp theo, họ hoàn toàn không thể đi tiếp."

Nhóm người Ân Oanh mặt đầy lo âu, nhưng cũng biết đây là con đường tất yếu bọn họ phải trải qua.

Lúc này, trong trận Thiên Môn, Hoàng Đại Sơn và Bạch Kinh Kinh tựa chặt vào nhau, cùng nhau chống lại đòn tấn công của trận pháp khủng khiếp kia.

Thiên lôi không ngừng gầm vang, cuồn cuộn giáng xuống, mỗi một đạo đều mang theo sức mạnh đủ để hủy diệt tất cả.

Đi kèm với thiên lôi là những tảng đá khổng lồ lao tới từ bốn phương tám hướng. Mặt đất những nơi đi qua đều bị đập thành những hố sâu khổng lồ.

Hoàng Đại Sơn vừa bước vào Thiên Môn, tia chớp kia đã như một ngọn roi lấy mạng, bao trùm theo tiếng sấm động trời, bổ thẳng về phía ông ta với tốc độ sấm sét nhanh như chớp. Đồng tử Hoàng Đại Sơn co rụt lại, hoàn toàn không kịp phản ứng quá nhiều, chỉ cảm thấy một luồng sức mạnh hủy thiên diệt địa cuồn cuộn ập đến, cả người bị đánh văng ra ngay lập tức, ngã phịch xuống đất.

"Đại Sơn!" Mọi người kinh hãi thốt lên, giọng của Bạch Kinh Kinh lại càng sắc nhọn, mang theo vẻ hoảng loạn và lo lằng vô hạn.

Hoàng Đại Sơn chật vật đứng dậy, khóe miệng rỉ máu, mặt đầy chấn động và không cam lòng. Ông ta còn chưa kịp hiểu rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, lại một tia chớp nữa mãnh liệt bổ xuống. Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, quanh thân Hoàng Đại Sơn lóe lên tia sáng, lúc cấp bách đã hiện nguyên hình -- một con chồn có thân hình to lớn. Chiếc đuôi chồn vạn năm phía sau mà Lý Dục Thần đã nối cho ông ta, lúc này lóe lên những tia sáng kỳ lạ, giống như một tấm khiên kiên cố, dốc sức đón nhận đòn tấn công của thiên lôi.

"Có pháp trận!" Nhóm người Ân Oanh kinh hãi kêu lên, "Đại Sơn cẩn thận, mau quay

lại!"

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!