Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)

Lâm Mộng Đình quay đầu, chắp tay nói: "Ngũ sư huynh, đa tạ đã nhường."

Vân Hạc khẽ nhằm mắt lại, thở dài: "Ngươi đi đi."

"Ngũ sư huynh!" Lạc Thanh cuống lên. "Thật sự cứ để bọn chúng đi như vậy sao?"

Ngoại trừ Đỗ Thanh Hồi và Đường Tịnh Huy, những người khác cũng đầy phẫn uất, không cam lòng, nhưng đã thua canh bạc trận pháp, cũng đành câm miệng.

Vân Hạc nói: "Không cho đi thì làm thế nào? Chín người chúng ta liên thủ còn không cản nổi cô ta, còn mặt mũi nào mà bám riết không buông?"

"Cô ta ... "

Trong lòng Lạc Thanh bực bội vô cùng. Cô ta khăng khăng cho rằng Tứ sư huynh Tăng Ức Chi bị Lâm Mộng Đình giết, nay đối mặt với kẻ thù mà lại để đối phương cứ thế rời đi, quả thật nuốt không trôi. Nhưng cô ta cũng hiểu, tiên nhân coi trọng lời hứa, vừa rồi chính miệng Ngũ sư huynh đã đồng ý, nên không thể lật lọng được.

Hơn nữa, đối với thực lực mà Lâm Mộng Đình thể hiện khi phá trận vừa rồi, cô ta quả thật tâm phục. Suốt cả quá trình, Lâm Mộng Đình luôn nhẫn nhịn không ra tay, mãi đến khoảnh khắc cuối cùng, khi một đòn mạnh nhất của trận pháp được phát động, cũng là lúc sự chuyển động của trận pháp tạm dừng, cô ta liền nắm lấy thời cơ trong chớp mắt ấy, dùng ngũ sắc thần quang phá vỡ toàn bộ trận pháp.

Bên trong Thiên Môn bỗng lặng ngắt như tờ.

Đúng lúc này, tiếng bánh xe kẽo kẹt vang lên; Đạt Ngõa, kẻ vẫn luôn đứng ngoài xem trận chiến nãy giờ, kéo chiếc xe gỗ đi xuyên qua Thiên Môn.

"Đứng lại!" Lạc Thanh bỗng quát lên. "Các ngươi không được mang Tứ sư huynh đi!"

Thì ra chầng biết từ lúc nào, Đạt Ngõa đã đặt Tăng Ức Chi lên xe gỗ.

Vân Hạc cũng trầm giọng nói: "Lâm Mộng Đình, kẻ sĩ có thể bị giết chứ không thể bị sỉ nhục, Tứ sư huynh đã chết, ngươi còn mang thi thể đi làm gì?"

Lâm Mộng Đình mỉm cười: "Ai nói anh ta chết rồi?"

"Cái gì?" Đệ tử Thiên Đô đều biến sắc. "Chẳng lẽ Tứ sư huynh chưa chết?"

"Anh ta vẫn còn một tia tàn hồn, bám trên một nốt nhạc, lưu lại trong Thần Cung. Ta tuy có hiểu đôi chút về âm luật, đáng tiếc khúc nhạc ấy lại là khúc nhạc anh ta yêu nhất đời, ta không cách nào phá giải." Lâm Mộng Đình nói.

"Khúc nhạc anh ta yêu nhất đời ... " Trong lòng Lạc Thanh bỗng dâng lên một nỗi mất mát vô cớ. Cô ta lẩm bẩm: "Ta hiểu rồi, đó là viết cho Tam sư tỷ. Trong lòng Tứ sư huynh, chỉ có một mình Tam sư tỷ thôi."

"Tam sư tỷ?" Lâm Mộng Đình khẽ gật đầu. "Xem ra chỉ khi tìm được Tam sư tỷ, mới cứu sống được Tứ sư huynh."

"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?" Lúc này Vân Hạc và mọi người mới nhận ra có điều gì đó không đúng, thái độ của Lâm Mộng Đình hoàn toàn không giống hung thủ.

Hoàng Đại Sơn cười lạnh: "Quả nhiên chỉ kẻ mạnh mới có quyền lên tiếng! Giờ các người mới hỏi rốt cuộc là thế nào? Vừa nãy sao không chịu nghe chúng ta giải thích?"

Các tiên nhân Thiên Đô bị ông ta chặn cho cứng họng, nhưng lúc này chuyện sống chết của Tứ sư huynh là lớn nhất, nào còn để ý đến thể diện bản thân.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!