Sâu trong núi rừng.
Ba bóng người lao đi vùn vụt.
Đang chạy, thanh niên áo xanh bỗng khựng lại, nói: "Anh Văn, thằng nhóc đó nhanh quá, e là chúng ta đuổi không kịp rồi!"
Trước đó, ba người vừa rời Xích Diệm Quật liền bảo với đệ tử Thần Hỏa Tông rằng muốn tìm Vương Thập Tam, muốn nhờ ông ấy lúc Sở Phong ra ngoài nói giúp mấy câu, để Sở Phong giao ra một gốc Thần Thạch Thảo.
Nào ngờ Vương Thập Tam đã sớm đoán được ý của ba người, dứt khoát không lộ mặt, dặn đệ tử ra ứng phó.
Nghe đệ tử phụ trách tiếp đón nói Sở Phong vừa mới rời đi, cả ba lấy làm ngạc nhiên.
Nãy giờ trong Xích Diệm Quật vẫn không thấy bóng dáng Sở Phong, bọn họ còn tưởng hắn đã đi nơi khác, tính ra ngoài chờ từ từ.
Không ngờ người ta đã đi mất từ sớm.
Ba người lập tức hỏi rõ lai lịch của Sở Phong, nghĩ rằng có chạy được sư cũng không chạy được chua; chỉ cần biết lai lịch thì sớm muon gì cũng tìm ra hắn.
Nhưng lai lịch của Sở Phong chỉ có Vương Thập Tam biết.
Vương Thập Tam không lộ diện, ba người cũng hết cách, đành đổi kế, lập tức rời Thần Hỏa Tông đuổi theo Sở Phong, tính nếu tìm được thì xem có thể dùng vật khác đổi chác, không được nữa thì ghi nhớ diện mạo, để tông môn tra ra rồi tìm đến cướp lại Thần Thạch Thảo.
Cắn răng đuổi suốt dọc đường mà đến cái bóng của Sở Phong cũng chẳng thấy.
Thanh niên áo đỏ hít sâu một hơi để bình ổn hơi thở, ánh mắt trầm xuống nói: "Đuổi không kịp thì đành chịu. Nhớ kỹ mặt mũi thẳng đó đi, ra khỏi đây thì bảo người bên ngoài lùng cho ra thông tin của hắn."
"Dám cướp thứ bọn ta nhắm tới, cho hắn biết thế nào là lễ độ!"
Vừa nói, nắm đấm của thanh niên áo đỏ đã siết đến răng rắc.
"Các ngươi đang tìm ta à?"
Cả ba vừa định cất bước, Sở Phong đã ung dung bước ra từ phía sau, cười hề
hề.
Đối mặt với Sở Phong-người họ đã bỏ cuộc tìm kiếm nhưng lại bất ngờ xuất hiện-ba người vừa giật mình vừa mừng rỡ.
Thanh niên áo đỏ lập tức thu lại vẻ u ám, cười niềm nở: "Huynh đài, đúng là bọn ta đang tìm đấy!'
"Lúc trước trong Xích Diệm Quật, quả thực bọn ta có lỗi; mong huynh đài đừng để bụng!"
Sở Phong nhếch môi, cười mà như không.
Trong luc ra hiệu cho đồng bọn nghĩ cách ghi nhớ tướng mạo của Sở Phong, thanh niên áo đỏ hạ giọng, tỏ thiện ý: "Huynh đài, Thần Thạch Thảo đối với bọn ta thực sự rất hữu dụng. Ta nghĩ chắc không chỉ có một gốc đâu, huynh đài xem có thể nhường lại được chăng?"
"Cứ yên tâm, bọn ta tuyệt đối không lấy không, có thể dùng thứ khác trao đổi."
Sở Phong lạnh nhạt: "Xin lỗi, Thần Thạch Thảo chỉ có một gốc thôi!"
'Nhảm nhí!"
Thanh niên áo đỏ suýt nghiến nát răng.
Chỗ mọc Thần Thạch Thảo hắn đã để ý từ lâu, nhìn phạm vi đào bới là đoán ngay ít nhất cũng hai gốc.
Rõ ràng có hai, vậy mà lại nói chỉ một, đúng là không nể mặt.
Nén giận, thanh niên áo đỏ mở miệng: "Huynh đài, bọn ta là đệ tử Bốc Thiên Môn. Bốc Thiên Môn chắc huynh đài biết rồi, một trong chín đại thế lực của Thần Châu."
"Chỉ cần huynh đai chịu nhường, thì Bốc Thiên Mon se nợ huynh đai một ân tình; sau này cần Bốc Thiên Môn giúp đỡ, cứ mở lời."
Đến nước này, hắn chỉ còn cách lấy tông môn ra uy hiếp Sở Phong, ép hắn giao Thần Thạch Thảo.
Hắn nghĩ, Bốc Thiên Môn hùng mạnh như thế, đối phương ắt phải nể mặt.
Gặp người khác thì nghe đến Bốc Thiên Môn có khi cũng chùn bước.