"Cậu ấy không đập chết cháu ngay tại chỗ đã là cái may trong cái rủi rồi."
"Nghĩ xem, bây giờ cậu ấy còn trẻ vậy mà đã là Tông Sư, sau này còn lớn mạnh đến mức nào?"
Sở Phong tương lai có thể đi xa đến đâu trên con đường Võ Đạo, Hạ Vô Song dẫu kinh nghiệm đầy mình cũng khó mà đoán nổi.
Nhà họ Hạ dẫu mạnh, nhưng trước mặt một cường giả cấp Tông Sư cũng chẳng dám hó hé.
Có điều, họ không dám nhắm vào Sở Phong, không có nghĩa là không dám ra tay với bạn bè bên cạnh anh.
Là một thế lực lớn ở Châu Chủ, chỉ cần buông vài lời là đã có thể gây không ít rắc rối cho làm ăn của nhà họ Tần và Bang Hắc Long.
Ba người Hạ Vo Song sau khi len xe vẫn con chưa hoan hồn.
"Vân Thành bé tẹo thế này, sao lại có cường giả cấp Tông Sư được?"
"Anh ta bao nhiêu tuổi chứ, mới hơn hai mươi, chưa tới ba mươi mà đã là Tông Sư rồi. Thế này còn là người sao, đúng là một yêu nghiệt trời sinh."
"Loạn rồi, mọi thứ đảo lộn hết rồi. Phải mau báo tin này cho gia chủ, e là kế hoạch thôn tính Vân Thành phải điều chỉnh thôi."
Hạ Vô Song lẩm bẩm một mình, rồi vội rút điện thoại liên lạc với gia chủ nhà họ Hạ, báo về tin Vân Thành có một vị Tông Sư trấn giữ.
Vốn dĩ, trong mắt nhà họ Hạ, Vân Thành chẳng khác nào miếng thịt trên đĩa, đưa đũa là gắp được.
Nhưng giờ biết Sở Phong là một Tông Sư, lại còn dính líu sâu với tập đoàn Thiên Mỹ, ông hiểu rõ: vốn tưởng Vân Thành là miếng dễ ăn nhất trong kế hoạch, giờ sẽ hóa thành khúc xương khó nhằn nhất, thậm chí cứng đến mức không gặm nổi.
Bởi hoàn cảnh của Sở Phong hoàn toàn vượt khỏi nhận thức của ông.
Một Tông Sư mới ngoài hai mươi tuổi rốt cuộc rèn luyện thế nào mà nên - thật không thể tưởng tượng nổi.
Mắt Hạ Phàm Bạch đầy tuyệt vọng, vẻ mặt quằn quại.
Lúc này Hạ Vô Song chẳng còn tâm trí dỗ dành tên công tử bột này, quay sang bảo Hạ Nguyên Minh: "Mau báo cho người bên dưới tạm dừng kế hoạch thôn tính các nhà ở Vân Thành. Đợi tôi báo cáo cụ thể cho gia chủ rồi tính."
Tại nhà họ Hạ, gia chủ Hạ Nam Thiên đang ung dung nhâm nhi trà, mắt dõi theo con gái Hạ Uyển Nguyệt luyện quyền.
Vệ sĩ thấy Hạ Vô Song gọi đến, vội mang điện thoại đưa lên.
Hạ Nam Thiên chậm rãi bấm nghe, mỉm cười hỏi: "Chú à, có chuyện gì thế?"
"Cái gì cơ?"
Ngay giây sau, Hạ Nam Thiên bật dậy, sắc mặt đổi hắn.
"Chú chắc chứ, đối phương thật sự là Tông Sư à?"
Tin quá kinh thiên, khiến Hạ Nam Thiên buộc phải xác nhận lại.
"Được, kế hoạch bên Vân Thành tạm gác lại. Để cháu nghĩ xem chuyện này xử lý thế nào."
"À phải, thay cháu dạy dỗ Tiểu Phàm một trận cho ra trò. Dạo này nó càng lúc càng vô pháp vô thiên. Đợi cháu về rồi sẽ đích thân trị."
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazz.me. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!