Ông ta lập tức ra vẻ tận tâm trách nhiệm: "Đội trưởng Bành yên tâm, hôm nay dù có phải liều cái mạng già này, tôi cũng sẽ chữa cho anh em của anh cho bằng được!"
"Vừa rồi là do quá gấp gáp. Tôi cần thời gian kiểm tra kỹ càng."
Bành Cảnh Xuân gật đầu hài lòng, nói khách sáo: "Vậy phiền Hồ đại sư để tâm. Cần thứ gì cứ nói, tôi sẽ tìm cho bằng được trong thời gian nhanh nhất!"
Khách sáo vài câu, Bành Cảnh Xuân dẫn những người khác rời khỏi phòng, để Hồ Hoa An tập trung kiểm tra và chữa trị.
Ra ngoài, Bành Cảnh Xuân dặn người trẻ nhất đội: "Đường Tam, cậu cầm thẻ định danh của tôi về tổng bộ, tra kỹ lý lịch thẳng đó."
"Trẻ như vậy mà thực lực ít nhất cũng Hóa Kình Hậu kỳ, không thể nào kín tiếng đến mức không có chút thông tin."
Nhận thẻ từ tay Bành Cảnh Xuân, Đường Tam lập tức rời Vân Thành.
Những người còn lại ai nấy đưa ra nhận định của mình, trong lời nói vẫn tràn ngập kinh ngạc.
Dễ dàng hạ gục Hướng Uy ở Hóa Kình tiền kỳ như vậy, nói qua nói lại, cuối cùng mọi người đều cho rằng Sở Phong tuyệt đối là Hóa Kình Hậu kỳ.
Còn Tông Sư thì bọn Bành Cảnh Xuân hoàn toàn không dám nghĩ.
Cảnh giới Tông Sư đâu phải muốn là vào được.
Với tuổi của Sở Phong, lên được Hóa Kình Hậu kỳ đã quá kinh người.
Họ không tin trên đời có kẻ nghịch thiên đến mức mới ngoài hai mươi đã bước vào cảnh giới Tông Sư.
Đồng thời, bọn Bành Cảnh Xuân còn suy đoán người mất tích là Bá Nha Cung Phụng ắt đã từng giao thủ với Sở Phong, rất có khả năng đã bị đối phương giết.
Bằng không, với người hiểu rõ quy củ của Thần Đạo Môn như Bá Nha Cung Phụng, sao có thể mất tích mà chẳng để lại chút manh mối nào.
Trưoc khi tìm thay So Phong, Banh Canh Xuan chỉ định hoi han để moi thêm manh mối.
Nhưng sau khi chạm mặt và giao thủ chớp nhoáng, nhận ra hắn thực lực cực mạnh, ông ta gần như chắc chắn Bá Nha Cung Phụng rất có thể chết dưới tay gã thanh niên này-rõ ràng hắn có thực lực chém chết Bá Nha, chẳng phải sao?
Trước sảnh bán hàng của khu biệt thự Sơn Hải ở trung tâm Vân Thành, Sở Phong ung dung bước tới.
Von Ve Dong Thanh muon đi cung, nhung bị So Phong bao quay về tap đoan Thiên Mỹ.
Mua nhà thôi mà, Sở Phong chẳng thấy có gì khó.
Khu biệt thự Sơn Hải mới xây mấy năm gần đây, là khu biệt thự lớn nhất, xa hoa nhất Vân Thành. Nho hồi moi hoan thanh, Lạc Thi Vũ còn từng nói muốn mua một căn để sau này về ở.
Nhưng mức giá trên trời đã khiến không ít người chùn bước.
Trong phòng bán hàng, đám nhân viên kinh doanh uể oải ngồi trên sofa lướt điện thoại, tán gẫu. Thấy Sở Phong bước vào, mấy người liếc qua nhưng chẳng ai buồn đứng dậy tiếp đón.
Mỗi ngày họ tiếp xúc với đủ hạng khách.
Có tiền hay không, họ tự tin liếc một cái là biết.
Đi một mình thế kia, hoặc là tới xin việc, hoặc nghe nói phòng bán hàng có đồ ăn uống miễn phí nên ghé vào "ăn ké".
Không ai tiếp à?
Đứng cạnh mô hình sa bàn, Sở Phong đưa mắt nhìn quanh, thấy chẳng ai tới chao đón thì đành lắc đầu ngao ngán, bèn chuyển tầm mắt sang mô hình bên cạnh.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!