"Còn căn nào đắt nhất?'
"Anh ta mua nổi chắc?"
"Nhìn không giống, nhưng kiểu làm màu thì giống lắm!"
"Haha, tôi cũng thấy thế, chắc rảnh quá nên đến đây ra vẻ ta đây!"
"Chỉ có con bé ngốc Đổng Thiện mới chạy ra tiếp, vì doanh số nên khách nào cũng nhào vô."
"Cứ đợi mà xem, lát nữa nó khóc cho coi!"
Vài nữ nhân viên bán hàng túm tụm lại ríu rít cười đùa, chẳng ai tin một người ăn mặc bình thường, trông chưa quá ba mươi như Sở Phong có thể là đại gia nắm cả chục tỷ trong tay.
Trong đầu họ, đừng nói mười tỷ, ngay cả người có vài chục triệu đến đây, khí chất cũng tuyệt đối không như Sở Phong.
Thanh niên thời nay thích phô trương, bên cạnh kiểu gì chả có một hai cô nàng hoặc đám đàn em.
Nhìn Sở Phong đi, rõ mồn một là dân công sở.
Cái điệu bộ này mà đòi mua biệt thự hàng tỷ?
Mơ giữa ban ngày à?
Tiếng cười cợt xung quanh lọt hết vào tai anh, nhưng sắc mặt anh hầu như không đổi. Anh quay sang cô gái Đổng Thiện còn đang ngẩn người: "Nói đi, trong mấy căn này, căn nào đắt nhất?"
Đổng Thiện hoàn hồn, có lẽ vì căng thẳng nên gương mặt trái xoan thoáng ửng hồng. Cô khẽ hít sâu, dùng gậy chỉ vào căn biệt thự ở vị trí cao nhất trên mô hình sa bàn: "Căn này tên Sơn Hải Các. Đây là căn có tầm nhìn đẹp nhất, diện tích lớn nhất cả khu biệt thự, đứng trên đó có thể nhìn toàn cảnh Vân Thành."
Thấy mô hình sa bàn khá sát với thực tế, nhìn qua một lượt, Sở Phong cũng nhận ra phong thủy của Sơn Hải Các là tốt nhất trong tất cả. Anh gật đầu: "Được, ký hợp đồng đi."
Gì cơ?
Đổng Thiện sững người, theo phản xạ còn tưởng mình nghe nhầm. Vì hồi hộp lẫn kích động, giọng cô khẽ run: "Anh ... anh thực sự muốn ký hợp đồng ạ?'
"Hay là để tôi giới thiệu kỹ hơn cho anh?"
"Hoặc để tôi đưa anh đi xem thực tế nhé?"
Trong thâm tâm, Đổng Thiện cũng thoáng lo đối phương đang đùa giỡn mình.
Phải biết, thương vụ này dính đến vài tỷ chứ đâu phải ra chợ mua mớ rau vài đồng-không thèm xem, không mặc cả.
Rất nhiều khách mua nhà lo ngại chất lượng, đều muốn đến tận nơi xem, rồi hỏi xem đang có ưu đãi gì để giành lợi ích tốt nhất cho mình.
Đằng này Sở Phong chỉ liếc qua mô hình sa bàn đã quyết mua.
Tốc độ và cách làm này, khiến người ta có cảm giác như đang mơ.
Sở Phong mỉm cười: "Không đùa đâu, cũng không cần xem thực tế. Tôi tin cô không lừa tôi. Cứ làm hợp đồng đi."
Nhìn vào mắt anh, Đổng Thiện gần như chắc chắn anh không trêu mình. Cô không dám tin vận may khủng khiếp lại rơi trúng mình, lập tức gật lia lịa rồi vội vã chạy về quầy.
Vì hồi hộp và còn non nớt, động tác của Đổng Thiện lóng ngóng thấy rõ, in giấy lúc thì rơi tờ này, lúc lại xộc xệch tờ kia.