Tay Đổng Thiện đang đặt trên cổ áo, chiếc cúc đầu tiên đã tháo ra, để lộ chiếc cổ trắng ngần.
"Tôi gọi cô vào phòng để làm gì?"
Câu hỏi của Sở Phong làm Đổng Thiện sững người, gương mặt xinh xắn đỏ bừng, cúi gằm, lí nhí: "Anh Sở gọi tôi vào phòng, chẳng phải là muốn ... "
Bán rẻ thân xác, nếu là người khác, Đổng Thiện thà chết cũng không chịu.
Nhưng với Sở Phong, chưa nói đến chuyện vừa nãy, tiếp xúc với anh cô thấy khá ổn, trước đó anh còn giúp cô như vậy; mặc kệ các nữ nhân viên bán hàng khác tranh giành, cuối cùng anh vẫn để cơ hội cho cô.
Bản thân cô chẳng có gì để báo đáp, bị gọi vào phòng, trong tiềm thức cô nghĩ anh muốn điều đó, đành cắn răng mà chiều theo.
"Tôi ... "
Sở Phong cũng không biết giải thích thế nào, ngập ngừng một lát rồi nói: "Cô nghĩ nhiều rồi, tôi không có ý đó. Gọi cô đến đây chỉ đơn giản là muốn xem phòng thôi!"
"Á ... "
Đổng Thiện kêu khẽ, mặt đỏ ửng như quả táo chín.
Cô gái thẹn thùng đến cực điểm, lúc này chỉ muốn tìm lỗ nẻ nào đó chui xuống, cúi gằm mặt, không dám ngẩng lên.
Bầu không khí trong phòng bỗng chốc trở nên ngượng ngập và căng thẳng.
Là người từng trải, anh đương nhiên điềm tĩnh hơn. Anh cười bất lực, bước lên: "Ra đài ngắm cảnh trên sân thượng đi."
Đổng Thiện khẽ ừ như muỗi kêu, quay người bước nhanh, như chạy trốn khỏi căn phòng khiến mình xấu hổ muốn chết.
Đến đài ngắm cảnh trên tầng thượng, gió nhẹ thổi qua khiến cơ thể bất giác thả lỏng, đồng thời cũng thổi bớt đi nỗi căng thẳng và e thẹn trong lòng Đổng Thiện. Cô ngẩng đầu nhìn, lập tức bị khung cảnh khác lạ của Vân Thành hút hồn.
Làm sale, cô đã nghe nói cảnh trên đài quan sát của Sơn Hải Các rất đẹp, nhưng cô vốn không có cơ hội được lên đó.
Con gái mà, ai cũng thích chụp ảnh.
Đổng Thiện lập tức lấy điện thoại, trước chụp phong cảnh, rồi lại lấy toàn cảnh Vân Thành làm nền để selfie.
Biết có lẽ đây là lần đầu cũng là lần cuối mình đặt chân lên đài ngắm cảnh của Sơn Hải Các, cô chụp không ít ảnh. Chụp xong, thấy Sở Phong đang nhìn mình, cô mỉm cười ngượng ngùng hỏi: "Anh Sở, anh có muốn chụp không?"
Anh vốn chẳng thích chụp ảnh. Anh khẽ lắc đầu, bước lại, điềm tĩnh hỏi: "Vừa nãy, sao cô lại nghĩ như vậy?"
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!