Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Sau Li Hôn, Phế Vật Phong Thần - Sở Phong (FULL)

"Anh giúp tôi như thế, tôi chẳng có gì báo đáp. Khi anh gọi tôi vào phòng, tôi tưởng anh muốn chuyện đó ...

"Lúc ấy tôi thật sự rất căng thẳng, hoàn toàn không biết phải làm sao."

Chỉ cần nghe tiếng run run trong giọng cô, anh đã biết cô không hề bịa. Anh mỉm cười: "Tôi không phải loại người như thế, cũng không cần và không có lý do gì phải làm vậy.

"Xã hội ngoài kia phức tạp lắm, cô mới bước vào, đúng là sẽ gặp rất nhiều người và chuyện phức tạp.

"Nhưng tôi muốn nhắc cô, bất cứ lúc nào cũng không cần vì hiện thực mà hủy hoại chính mình. Trên đời này có một triệu người thì có một triệu cách sống; kinh nghiệm người khác bày cho, rốt cuộc cũng chưa chắc hợp với cô."

Ngừng một nhịp, anh nói tiếp: "Theo quan sát của tôi, cô không hợp làm bán hàng. Có thể cân nhắc đổi ngành."

Bán bất động sản, cạnh tranh khốc liệt.

Một cô gái ngây thơ như Đổng Thiện mà lao vào, chỉ có nước bị người ta ăn tươi nuốt sống.

Hiểu anh đang truyền cho mình kinh nghiệm của người đi trước, Đổng Thiện quay đầu nhìn xa xa về phía Vân Thành, nói: "Trước tôi chọn làm sale vì nghe nói nghề này chỉ cần chịu khó thì thu nhập sẽ rất cao.

"Bố tôi bệnh nhiều năm rồi, mỗi tháng cần một khoản tiền thuốc không nhỏ. Tôi muốn kiếm tiền nhanh hơn nên mới bất đắc dĩ vào đây làm bán hàng!"

Nói đến đây, Đổng Thiện bỗng cười, rất vui: "Nhưng giờ thì ổn rồi, anh Sở lo cho tôi vụ này, tiền hoa hồng đủ chi tiêu trong nhà một thời gian. Tôi cũng có thời gian để lựa chọn việc khác."

Nghe anh nhắc vậy, Đổng Thiện đúng là định đổi ngành.

Cô biết rõ tính mình thế nào, đúng là không hợp làm bán hàng.

Làm ơn làm cho trót.

Anh chủ động hỏi: "Bệnh của bố cô, nặng lắm không?"

Nhắc đến bệnh của bố, mặt Đổng Thiện liền u sầu, mắt đỏ hoe kể ra.

Nhà cô vốn đã không khá giả. Những năm trước, để nuôi gia đình, bố cô - trụ cột trong nhà - dậy sớm thức khuya làm lụng không ngơi, hầu như chẳng để ý dưỡng sức. Đến trung niên gặp một trận bạo bệnh, cơ thể coi như sụp đổ.

Ngã quỵ rồi, tất cả đều trông vào thuốc để cầm cự.

Vài năm nay, của cải trong nhà vét sạch, còn nợ không ít.

Đổng Thiện nói cô vốn định học cao học sau khi tốt nghiệp đại học, nhưng cảnh nhà không cho phép, đành bỏ giấc mơ mà ra đời đi làm.

Đời có vạn nhà, mỗi nhà một nỗi khổ, mỗi nhà một niềm riêng.

Đợi cô kể xong, anh nói: "Tôi có biết chút y khoa. Nếu cô tin thì hôm nào rảnh, đưa tôi tới xem bệnh cho bố cô."

"Á ... thật ạ?"

"Anh Sở, anh thật sự biết y khoa?"

Đổng Thiện đầy vẻ không tin nổi.

Anh mỉm cười hỏi ngược: "Sao? Trông không giống à?"

Nhìn anh từ đầu đến chân, Đổng Thiện tinh nghịch: "Đúng là không giống. Trong ấn tượng của tôi, người biết y khoa toàn là lớn tuổi, râu ria dài lêu nghêu!"

Tự bật cười mấy tiếng, cô nói tiếp: "Anh Sở, vậy đợi tôi bàn giao xong việc bên này rồi nghỉ, tôi sẽ liên lạc anh. Tôi chẳng có gì để cảm ơn, cho tôi mời anh một bữa nhé. Tới lúc đó tôi gọi thêm một cô bạn nữa, co ay xinh lam, lại con độc than đó."

Xinh với chả xắn, làm sao đẹp bang Tần Yên Nhiên?

Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazz.me. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!