Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Sau Li Hôn, Phế Vật Phong Thần - Sở Phong (FULL)

Nhìn A Đông mặt mày hoảng loạn, Sở Phong khó mà tưởng tượng được rốt cuộc cậu ta đã trải qua chuyện gì mới sợ đến mức này.

Từ nhỏ A Đông vốn đã không bình thường, não bộ phát triển có vấn đề nên trí tuệ khiếm khuyết. Nếu không phải tật mang từ trong bụng mẹ, Sở Phong đã chữa khỏi từ sớm rồi.

Ngay cả một đứa ngốc như cậu cũng bị dọa đến mức này, chứng tỏ trong làng thật sự đã xảy ra chuyện lớn, vì thế mới chẳng thấy một bóng dân làng nào.

Việc trước mắt là phải làm rõ chuyện gì đã xảy ra.

Hít sâu một hơi, đè nén nôn nóng trong lòng xuống, Sở Phong lùi hai bước rồi ngồi xổm xuống, giọng dịu lại: "A Đông, là tôi đây, Tiểu Phong. Cậu quên tôi rồi sao?"

Vừa nói, anh giơ hai tay lên hai bên tai.

"Thỏ trắng nhỏ, trắng ơi là trắng ... "

Phía sau, Tần Yên Nhiên bật cười khúc khích.

Trong mắt cô, Sở Phong trước giờ luôn là người rất nghiêm, giờ lại làm trò thế này, khiến cô không nhịn được cười.

Nỗi sợ hãi trên mặt A Đông dần dần tan đi, cậu ta cười hì hì ngô nghê, rồi lẩm nhẩm đọc theo Sở Phong.

"A Đông, là tôi đây, cậu nhớ ra chưa?" Sở Phong kiên nhẫn dỗ dành.

Anh biết, tuy trí tuệ A Đông khiếm khuyết, nhưng trí nhớ thì lại rất tốt. Chẳng qua vừa rồi bị dọa, cảnh giác quá nên mới không nhận ra anh.

A Đông nghiêng đầu, ngẫm một hồi, bỗng mừng rỡ lao bổ tới, đè cả Sở Phong ngã xuống đất.

"Ha ha, Tiểu Phong, tôi nhớ cậu, tôi nhớ cậu rồi!"

A Đông vui như trẻ nhỏ, bám chặt lên người Sở Phong như con bạch tuộc.

Sở Phong không giãy giụa, để mặc A Đông vui cho thỏa.

Chốc lát sau, hai người đứng dậy, Sở Phong đưa tay nâng mặt A Đông lên, nhìn kỹ rồi cười: "Gầy đi chút!"

"Hì hì!" A Đông chỉ biết cười khờ.

Dẫn cậu ta ra ngoài, Sở Phong kiên nhẫn hỏi: "A Đông, người trong làng đâu? Sao trong làng chẳng thấy một ai?"

A Đông dường như không nghe thấy, ngồi thụp xuống tiếp tục nhóm lửa.

"A Đông, người trong làng ấy. Cậu có biết họ đi đâu không?"

Trước tình cảnh này, Sở Phong đành phải kiên nhẫn hết mức.

"Người trong làng à?"

A Đông trầm ngâm, chừng năm giây sau mới nói: "Lang Sơn, họ ở Lang Sơn hết!"

"Có người xấu, nhiều lắm!"

Sát khí lạnh lẽo bỗng bốc lên từ người Sở Phong.

Từ trạng thái khác thường của A Đông, anh đã đoán người trong làng biến mất có thể là do có kẻ ngoài tới, bắt họ đi.

Quả nhiên đúng như anh đoán.

"A Đông, cậu cứ ở đây chơi ngoan nhé, tôi đi một lát sẽ về!"

Vỗ nhẹ vai trấn an A Đông, Sở Phong đứng dậy, dẫn Tần Yên Nhiên lao thẳng về phía Lang Sơn.

Ra ngoài, Tần Yên Nhiên hỏi: "Anh Sở, lẽ nào có người bắt dân làng đi, đưa lên Lang Sơn sao?"

Sở Phong ừ một tiếng, giải thích: "Lang Sơn là nơi nguy hiểm nhất quanh đây. Từ rất lâu trước kia, có thể từng là nơi đặt một Võ Đạo Tông Môn, bên trong còn sót lại không ít đồ vật cổ xưa."

Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!