Sâu trong Thạch Lâm.
Trên nền công trình chính của tông môn thuở trước, tất cả đã bị san phẳng.
Những người dân còn sức trong thôn đang bị ép đào bới cật lực.
Bốn phía là đám đàn ông hung hãn cầm roi dài, hễ thấy ai dám lười tay chậm chân là roi quật thẳng lên người.
Dưới chân một ngọn núi đá gần đó, hơn bốn chục người ngồi nhàn nhã chuyện trò.
Sở Phong từng bước đi tới, rất nhanh đã thu hút ánh mắt mọi người.
Ào ào ...
Năm gã đàn ông lập tức từ dưới chân núi đá lao ra, chặn trước mặt Sở Phong.
Trang phục của năm người tuy khác nhau, nhưng nhìn kiểu dáng thì đều là hộ vệ của một gia tộc võ đạo.
Tuy tiếng động không lớn, vẫn khiến đám thành viên chủ chốt của gia tộc võ đạo dưới chân núi chú ý. Họ lần lượt đi lên, ánh mắt quét tới quét lui trên người Sở Phong.
Đối phương lọt thẳng vào tận đây chứng tỏ phòng tuyến bên ngoài đã bị phá. Còn đám già yếu bệnh tật bị ép ở lại canh giữ ngoài kia có còn sống hay không, không ai dám chắc.
"Ngươi là ai, tới đây làm gì?" Một gã trạc ba mươi bước lên, nheo mắt nhìn chẳm chằm Sở Phong.
Sở Phong không buồn đáp, tầm mắt lướt qua đám người, dừng ở những dân làng bị bắt làm nô dịch; hắn siết chặt nắm đấm.
Đúng lúc ấy, Tần Yên Nhiên vội vã chạy tới.
"Đại ca, nhìn cái rương kia kìa, không phải đồ tầm thường đâu!"
Theo câu nói ấy, mọi ánh nhìn lập tức dồn cả vào chiếc rương gỗ đang được mỹ nhân ôm trong lòng - món đồ Sở Phong vừa giao cho cô giữ.
"Đồ tốt đấy!"
Gã đàn ông kia mắt sáng rực: "Hộp đã xịn thế, đồ bên trong hẳn càng đáng giá!"
Hắn phất tay, đám hộ vệ còn lại lập tức xông lên, vây chặt hai người.
Một lão già một mắt cũng bước ra lúc này, đảo mắt nhìn qua một lượt rồi nói: "Nhóc, đây không phải nơi cậu nên đến. Để lại cái rương đó, chúng ta có thể cho các người rời đi."
"Hơ ... "
Sở Phong khẽ bật cười: "Các người tới đây là để tìm những thứ tốt mà Võ Đạo Tông Môn năm xưa để lại, đúng không?"
"Thú thật với các người, cái rương gỗ này chính là tôi tìm được ở nơi này!"
Lời vừa dứt, đám người đối diện đều sững sờ.
Bọn họ vốn tưởng Sở Phong và mỹ nhân là kẻ vô tình dạt tới đây, nào ngờ đối phương đã đi trước một bước, hớt tay trên những thứ họ đang săn tìm.
Lúc trước khi vào đây, quả thật có thể thấy dấu vết bị càn quét; moi móc cả một vòng mà chẳng được gì, ai nấy đều thất vọng, than thở đã chậm một bước.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!