Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Sau Li Hôn, Phế Vật Phong Thần - Sở Phong (FULL)

Lão già một mắt mặt mũi khó coi. Cân nhắc rằng muốn khống chế đối phương e sẽ tổn thất không ít người, lão chần chừ rồi tiến lên hai bước, cười giả lả: "Cậu em, không ngờ lợi hại đến vậy, có gì từ từ nói, từ từ nói."

"Các người muốn nói chuyện tử tế à?"

Lão già một mắt gật đầu. Chưa kịp mở miệng, Sở Phong đã nói: "Nhưng tôi thì không muốn nói tử tế với các người!"

Vừa dứt lời, thân ảnh hắn lóe lên như ảo ảnh.

Sát khí ngùn ngụt, Sở Phong lúc này chẳng khác nào sói đói xông vào bầy cừu: một đấm một mạng, một cú đá một mạng; nhiều kẻ thậm chí chưa kịp kêu thảm đã ngã gục.

Cảnh tàn sát khiến những kẻ còn chưa kịp áp sát hoảng loạn, vỡ đội hình, tán loạn bỏ chạy bốn phía.

Nhưng hôm nay, bất kể là ai, cũng đừng hòng chạy thoát.

Bọn này thuộc gia tộc nào, địa vị ra sao, Sở Phong cũng không muốn biết, càng không cần biết.

Hắn chỉ biết điều mình phải làm: để ngày này năm sau trở thành ngày giỗ của tất cả bọn chúng.

Trong toàn bộ nhóm người của gia tộc võ đạo lần này, kẻ mạnh nhất cũng chỉ là lão già một mắt - thực lực Hóa Kình trung kỳ - vậy mà bị Sở Phong đá một cú, đầu văng lên không trung.

Vài phút sau, hiện trường hoàn toàn yên ắng.

Những dân làng bị bắt làm nô dịch chưa từng thấy cảnh tượng như vậy: người thì sợ đến quỳ rạp, người thì nằm rạp xuống đất, nôn thốc nôn tháo.

Khi Sở Phong tiến về phía họ, ai nấy càng theo bản năng lùi lại.

Sợ dọa họ thêm, Sở Phong vội dừng bước, cất tiếng gọi: "Chú, thím, là cháu đây, Tiểu Phong đây! Mới năm năm không gặp, mọi người không nhận ra cháu sao?"

Dân làng đều sững sờ, mắt không rời Sở Phong.

Có người nhận ra hắn, vội bước lên: "Tiểu Phong, đúng là cháu thật à?"

"Là cháu!" Sở Phong cười gật đầu.

"Là Tiểu Phong! Tiểu Phong tới cứu chúng ta rồi!"

Dân làng mừng rỡ ùa lại, ai nấy đều hân hoan.

Xung quanh toàn là xác chết, nhiều thi thể không còn nguyên vẹn, cần phải thu dọn cho ổn thỏa. Chào hỏi dăm câu, Sở Phong nói: "Chú thím, các cụ già và bọn trẻ trong thôn đang chờ ở ngoài kia, mọi người mau ra gặp họ đi."

Không ít người vốn đã muốn rời khỏi nơi đáng sợ này, liền vội vã đi ngay.

Còn Sở Phong tự tay gom từng thi thể, vác đến những hố do dân làng đào, rồi chôn lấp tất cả.

"Địa cung chẳng phải có đồ tốt sao?"

"Xem chừng sắp mở được rồi, chung ta không vào xem thử à?" Tan Yên Nhiên có phần không cam lòng.

Xét theo quy mô nơi này, tông môn đóng ở đây năm xưa hẳn không nhỏ, đồ để lại chắc cũng không ít.

Sở Phong nhếch môi cười: "Em có biết vì sao cửa vào địa cung không vào được không?"

Trước nụ cười nửa miệng của Sở Phong, lúc đầu Tần Yên Nhiên còn chưa hiểu, nhưng rất nhanh đã nhớ ra Sở Phong từng nói anh đã tới đây.

Xem ra địa cung đã bị hắn vét sạch từ lâu; lúc rời đi còn phá sập luôn lối vào, nên bọn kia mới đành chọn cách đào bới.

Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!