Đã hơn một năm kể từ ngày ông xuống núi mà vẫn bặt vô âm tín, tình hình không mấy khả quan.
Càng nghĩ anh càng sốt ruột, bàn tay vô thức đã siết chặt thành nắm đấm.
Lúc này anh chỉ muốn lập tức ra ngoai, huy động mọi nguồn lực có thể để tìm kiếm.
Anh không tin sư phụ đã ra ngoài mà lại không để lại chút dấu vết nào.
Chỉ cần lần ra được manh mối, là có thể lần theo mà biết được ông cuối cùng đi đâu.
Ý nghĩ của anh rất rõ ràng: nếu sư phụ còn sống, anh sẽ cứu ông bằng được.
Còn nếu ông đã chết, kẻ nào giết ông, anh sẽ cho kẻ đó chôn theo.
Vì vậy, trước lời giữ chân nhiệt tình của dân làng, anh từ chối.
Ghé miếu thần nui thăm A Đông một lát, hai người lập tức quay về.
Về tới nội thành, anh liên lạc với Hạ Nam Thiên, hỏi xem nhà họ Hạ ở đây có mối quan hệ nào có thể huy động không.
Dù chưa có sẵn, nhà họ Hạ cũng có thể xoay xở được ngay, vì họ có thừa thế
lực.
Thế nên khi Hạ Nam Thiên đáp "có", anh bảo lát nữa sẽ gửi một bức phác họa cho anh ấy, nhờ anh ấy tìm cách tra dấu vết hoạt động của người này tại đây từ một năm trước.
Biết chỉ có bức phác họa chứ không phải ảnh thật, lại còn là dấu vết từ một năm trước, Hạ Nam Thiên nói ngay: tra thì tra được, nhưng e rất khó; rốt cuộc có tìm ra không thì anh ấy không dám chắc.
Việc này anh cũng hiểu, bèn dặn Hạ Nam Thiên cố hết sức là được.
Ở đất khách, nhiều việc khó xoay xở, hai người lại tiếp tục hành trình trở về.
Trên máy bay, anh vẽ lại gương mặt sư phụ theo trí nhớ.
Tần Yên Nhiên vừa liếc qua đã kinh ngạc hỏi: "Anh Sở, anh học vẽ chuyên nghiệp à?"
Bức họa trong tay anh lúc này khiến cô có cảm giác chẳng phải tranh vẽ mà như một tấm ảnh đen trắng, chi tiết nào cũng rõ mồn một; thật khó tưởng tượng anh còn có cả kỹ năng này.
Anh mỉm cười lắc đầu: "Trước giờ anh chưa từng vẽ tranh!"
"Nhưng em cũng biết đấy, khi thực lực lên tới một mức nào đó, từ trí nhớ đến độ khéo tay đều mạnh hơn hẳn; mấy việc này với anh chỉ là chuyện nhỏ."
Nghĩ lại cũng phải, Tần Yên Nhiên gật đầu: "Đợi về đến nơi, anh Sở để em kiếm người tô màu bức phác họa này, xem có làm bức chân dung sống động hơn không, như vậy khả năng tìm ra sẽ cao hơn."
Anh cũng nghĩ như vậy, khẽ gật đầu tán thành.
Hai người hạ cánh xuống Vân Thành thì đã một giờ sáng.
Vừa xuống máy bay, anh gửi ngay bản phác họa cho Hạ Nam Thiên.
Cả hai đang định ra khỏi sân bay bằng lối VIP thì bị một tốp người mặc đồng phục, trên tay có súng, chặn lại.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!