Giữa ánh nhìn đầy mong đợi của Vệ Đông Thanh,
Ly Hỏa nói: "Môn chủ nói rồi, không cho anh một vạn điểm chiến công!"
Không cho ư?
Lông mày Sở Phong lập tức nhướn lên; trái tim Vệ Đông Thanh vừa mới thả lỏng lại căng như dây đàn.
Vệ Đông Thanh biết rằng, nếu hai bên không thương lượng xong xuôi thì còn phải đánh tiếp.
"Ông ấy nói một vạn là ít, cho cậu hẳnhai vạn!"
Hả?
Khoảnh khắc ấy, không chỉ Vệ Đông Thanh mà ngay cả Sở Phong cũng sững người; không ngờ lão Ly Hỏa già vậy mà còn giở trò tinh quái như thế.
Chưa đợi hỏi vì sao, Ly Hỏa nói tiếp: "Có điều, cho cậu hai vạn điểm chiến công cũng có điều kiện: khi cậu vào Thần Đạo Môn, có một số việc phải làm theo quy củ của Thần Đạo Môn, đừng tưởng vì môn phái nới lỏng ràng buộc cho cậu mà cậucó thể muốn làm gì thì làm!"
"Quan trọng hơn là: cậu phải đồng ý trở thành Môn Chủ Thần Đạo Môn đời kế tiếp."
Trời ơi!
Vệ Đông Thanh giật mình đến mức mắt như muốn lòi ra, thậm chí nghi ngờ mình nghe nhầm.
Quyền kế vị Môn Chủ Thần Đạo Môn - thứ bao người mơ mộng - giờ lại chủ động dâng cho Sở Phong? Nói ra ai tin cho được?
Thấy Sở Phong chưa đáp lại Ly Hỏa, dường như còn lưỡng lự, Vệ Đông Thanh sốt ruột thay, liếc mắt ra hiệu: "Đại ca, gật đầu nhanh đi."
Cơ hội kiểu này, trong mắt Vệ Đông Thanh đúng là lộc trời cho.
Cậu ấy không hiểu vì sao việc tốt thế mà Sở Phong còn chần chừ.
Nước len thì thuyền cung len: neu So Phong tro thanh Mon Chủ tương lai của Thần Đạo Môn, thì thân là đàn em của anh, bản thân Vệ Đông Thanh cũng sẽ có địa vị khác hẳn.
Vì chút lòng riêng, Vệ Đông Thanh cực kỳ mong Sở Phong gật đầu.
Thế nhưng sự đời cứ trái ý người: Sở Phong lắc đầu bảo: "Điều kiện thứ nhất thì không có vấn đề gì, dù sao quy củ cũng không thể phá."
"Còn điều kiện thứ hai, tôi không cách nào đồng ý."
Lần này đến lượt Ly Hỏa sững người.
Ông ấy ngạc nhiên nhìn Sở Phong, chợt thấy hình như mình không tài nào đoán nổi chàng trai này.
Môn Chủ tương lai của Thần Đạo Môn - địa vị ấy nặng ký đến mức nào, Ly Hỏa tin hễ là người Thần Châu đều rõ.
Chỉ cần Sở Phong gật đầu, tương lai dẫu không đến mức dưới một người, trên vạn người, thì ít ra cũng là nhân vật chỉ cần dậm chân một cái là cả Thần Châu rung chuyển; đi khắp Thần Châu, đến đâu cũng được tiếp đón trọng thị bậc nhất.
Vinh quang ấy, biết bao người thèm muốn còn chẳng với tới; giờ dâng đến tận tay, anh lại chẳng mảy may hứng thú?
Sống mấy chục năm, đây là lần đầu Ly Hỏa thấy có người thờ ơ trước vinh quang như thế.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!