Sơn Hải Các.
Sở Phong đang bận bù đầu bày bố trận pháp thì bỗng có cuộc gọi đến.
Thấy là số lạ, anh vốn không định nghe, nhưng do dự một chút rồi vẫn bắt máy.
"Có phải anh Sở không?"
Sở Phong hơi nhíu mày, định hỏi đối phương là ai, chợt nhận ra giọng nói này, bèn hỏi: "Là Đổng Thiện phải không?"
Mấy hôm không gặp, anh suýt quên mất cô ấy và cả lời hứa với cô.
"Là em đây, anh Sở. Tối nay anh có rảnh không? Em muốn mời anh ăn cơm." Đổng Thiện vui mừng nói.
Đi ăn thì anh không mặn mà, nhưng nhớ đã hứa chữa bệnh cho cha Đổng Thiện, vốn ghét dây dưa nên anh nghĩ tranh thủ lúc còn rảnh làm luôn.
Dù sao sắp tới anh phải đi Trung Châu, chưa chắc khi nào về; cộng thêm bao chuyện khác khiến khó mà thu xếp, có khi lại làm cô bé buồn. Nghĩ vậy, anh liền đồng ý.
Sau khi hẹn gặp lúc năm giờ, Sở Phong lại tiếp tục công việc.
Đến năm giờ, Sở Phong vẫn còn bận. Nghe tiếng gọi, anh đứng dậy ngoảnh lại thì thấy Đổng Thiện đang đứng vẫy tay ở cổng, nhìn là biết cô vừa tan ca ở phòng bán bất động sản xong.
"Đợi anh chút, anh vào thay bộ đồ đã!"
Sở Phong nhanh chân vào nhà tắm rửa, thay đồ, rồi ra cổng gặp Đổng Thiện.
"Anh Sở, anh muốn ăn gì cứ nói, giờ em đủ sức mời anh rồi!" Đổng Thiện tươi cười nói.
"Chưa vội."
Sở Phong xua tay: "Chẳng phải anh đã hứa giúp cha em chữa bệnh sao? Nhân lúc còn sớm, anh đi chữa cho bác trước, xong xuôi rồi mình đi ăn."
"Dạ!"
Đổng Thiện càng mừng rỡ.
Thực ra cô vẫn luôn ghi nhớ chuyện này; đã muốn liên lạc với Sở Phong để chữa cho cha từ lâu, nhưng nghĩ tới nghĩ lui: đã nhờ anh chữa bệnh thì phải mời anh một bữa cơm, nếu không sẽ vô tình quá.
Tiền cho một bữa ăn đơn giản thì cô có; nhưng nghĩ tới chuyện Sở Phong thâu tóm Sơn Hải Các mà không hề chau mày, e rằng không thể mời qua quýt ở quán bình dân là xong.
Để mời Sở Phong một bữa ra hồn, cô đợi tới khi lãnh lương.
Hôm nay, lương vừa về tài khoản là cô gọi ngay.
Lái xe ra khỏi gara, Sở Phong theo chỉ đường của Đổng Thiện mà đi.
Đi càng lúc càng vào chỗ hẻo lánh, ra tới ngoại ô rồi còn đi sâu hơn nữa, Sở Phong không khỏi hỏi: "Sao nhà em không ở trong thành phố?"
Nhắc tới chuyện cũ, Đổng Thiện hơi căng thẳng, nhỏ giọng giải thích: "Trước đây bọn em ở trong thành phố, nhưng để chữa bệnh cho cha, đành bán nhà ở đó rồi ra vùng ngoại ô thuê chỗ ở."
Nhà nào cũng có nỗi khổ riêng.
Biết chuyện này chạm vào nỗi đau của cô, Sở Phong không hỏi thêm, chuyển sang chuyện khác cho đỡ nặng nề.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!