Không Minh sững lại, ánh mắt lập tức dán vào cổ Sở Phong, quả thấy có hai sợi dây, như đang đeo thứ gì. Tim hắn bỗng dâng trào phấn khích, chỉ thấy niềm vui này đến quá đỗi bất ngờ. Miếng ngọc bội hình rồng khổ công truy tìm bao năm, lại tự hiện ra ngay trước mặt.
Vì trên người Sở Phong còn quấn tơ Vạn Độc, dù rất muốn lập tức kiểm tra xem hắn có thật đeo ngọc bội hình rồng không, Không Minh vẫn không dám manh động. Cạm bẫy do chính tay mình bày ra nguy hiểm thế nào, hắn hiểu quá rõ.
Nghĩ Sở Phong đã lọt vào tay, ngọc bội sớm muộn cũng là của mình, Không Minh liền không còn vội, cười khà khà: "Nếu mày muốn biết thân thế, nói cho mày cũng chẳng sao."
Sở Phong ngoài mặt không mấy biến sắc, nhưng trong lòng lại căng như dây đàn. Sau bao công sức bỏ ra, cuối cùng hắn cũng sắp biết mình xuất thân nhà nào.
"Gia tộc số một Thần Châu ngày trước - nhà họ Tiêu, chắc mày có nghe qua chứ?"
"Nếu không xảy ra biến cố hai mươi năm trước, nhà họ Tiêu giờ vẫn là đệ nhất gia tộc Thần Châu, còn mày sẽ là thiếu gia chủ nhà họ Tiêu, kẻ hội tụ muôn vàn hào quang của Thần Châu."
Sở Phong nghiến chặt hàm răng. Hắn thực sự không ngờ mình lại xuất thân từ nhà họ Tiêu, đệ nhất gia tộc một thời của Thần Châu.
Từ hơn mười năm trước, sau khi gia chủ nhà họ Tiêu cùng phu nhân và đứa con bỗng dưng mất tích, nhà họ Tiêu bắt đầu trượt dốc; chẳng bao lâu đã bị nhà họ Trần, thực lực ngang ngửa, soán mất ngôi đệ nhất gia tộc ở Thần Châu. Bao năm trôi qua, nhà họ Tiêu sa sút đến mức mờ nhạt khỏi mắt thiên hạ. Dù vậy, nhắc đến nhà họ Tiêu vẫn còn không ít người nhớ.
Làm rõ thân thế, xem như gỡ được một nỗi canh cánh trong lòng. Trước khi lên đường, Sở Phong thật không ngờ chuyến này lại gặt hái lớn như vậy.
Hắn đang định cất bước thì Không Minh lại tự mình kể tiếp, khiến Sở Phong vội dừng lại, nghĩ rằng có lẽ chẳng tốn chút sức nào cũng moi thêm được nhiều điều mình cần.
"Đáng tiếc thay!"
"Cây cao đón gió - nhà họ Tiêu hưng thịnh quá lâu, lại còn xuất hiện một thiên tài như mày."
"Không diệt mày, nhà họ Tiêu chỉ càng phồn vinh, đến lúc đó nhiều gia tộc khác sẽ khó mà sống nổi!"
'Cho nên, quá rực rỡ chưa chắc đã là chuyện hay, đúng không?"
Trước câu hỏi của Không Minh, Sở Phong gật đầu: "Đúng vậy!"
"Nhưng mà, tuy giờ nhà họ Tiêu đã sa sút, những gì từng thuộc về nhà họ Tiêu rồi sẽ có người lấy lại. Ông thấy sao?"
Không Minh hừ mũi khinh bỉ, lia mắt nhìn Sở Phong từ đầu đến chân, hỏi: "Sao? Mày mcòn định dẫn dắt nhà họ Tiêu trở lại đỉnh cao à?"
"Với tình cảnh hiện giờ của mày, mày còn cơ hội đó chắc?"
"Tình cảnh hiện giờ ... tệ đến thế sao?"
Dứt lời, Sở Phong bước thẳng lên, chẳng buồn để ý đám tơ Vạn Độc quấn khắp người. Những sợi tơ chằng chịt vì hắn cử động mà tự siết lại.
Không Minh lùi một bước về sát cửa, cười hề hề: "Thằng nhóc, tự tìm chết thì đừng có trách ... "
Chưa kịp thốt hết câu, chữ 'tao đã nghẹn lại nơi cổ họng khi thấy cảnh tượng trên người Sở Phong. Bởi thứ tơ Vạn Độc mà hắn lấy làm kiêu ngạo, tưởng có thể dễ dàng lấy mạng Sở Phong, lại bắt đầu nứt bật, đứt phựt.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazz.me. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!